Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

chap 27 - chap 30

Chap 27:






*JESSICA’S POV*


Hơi thở của cô ấy đang gấp rút phả vào mặt tôi…nóng hổi

Sự thật bây giờ tôi không còn đủ sức lực để che đậy những cảm xúc nữa

Nhưng tôi vẫn phải cố gắng chống chọi với cơn đau điên cuồng xuất phát từ phía ngực trái


Ghì chặt cô ấy vào lòng, để khuôn mặt Fany nép vào cổ…tôi ngước nhìn lên trần nhà …nhắm nghiền mắt lại khi những giọt nước mắt chực chờ rơi.

Tôi luôn tỏ ra là một người cứng cỏi cho dù trong bất cứ chuyện gì

Tôi luôn hành động như một người mạnh mẽ

Tôi luôn cho rằng mình không vấp ngã trước những tình huống khó khăn

Có lẽ…

Tôi đã quá chủ quan vào bản thân mình

Có lẽ…

Tôi đã mơ ước quá xa vời chăng

???


**


-Sweetheart

Tôi trấn tĩnh lại bản thân mình, từ từ nâng khuôn mặt cô ấy đến đối diện

Gần hơn một chút nữa, khoảng cách đủ để cô gái bé bỏng của tôi khép mắt lại

Miết nhẹ lên khuôn mặt kiều diễm của cô ấy. Tôi muốn ghi khắc hết tất cả những đường nét vào trái tim mình

Đôi môi cô ấy cong lên chờ đợi

10s

20s

Cô ấy từ từ hé mở mắt ra và nhìn xuống dưới cổ mình

Một sợi dây chuyền trơn cùng một chiếc nhẫn

Đó là kỉ vật của bà nôi và mẹ tặng cho tôi

Tôi luôn giữ gìn và trân trọng nó ngần ấy năm qua

.

.

.

-Jessie – cô ấy kêu lên ngỡ ngàng

Không thể chần chừ thêm một giây phút nào, tôi gắn đôi môi khô rốc của mình lên môi Fany.

Hôn cho ngày mai

Hôn cho ngày kia

Hôn cho những ngày sau đó không còn có nhau nữa

-------




Beautiful in White – Westlife’s Shane Filan










Not sure if you know this

Không chắc là em có biết điều này không

But when we first met

Nhưng lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ

I got so nervous I couldn't speak

Anh thật sự đã rất căng thẳng, anh không thể nói nên thành lời

In that very moment

Chính vào khoảnh khắc ấy

I found the one and

Anh đã tìm thấy một người…và…

My life had found its missing piece

Cuộc đời anh tìm ra mảnh ghép nó đang thiếu






---




Một cơn gió biển xộc vào căn phòng, thổi tung những tấm mành che

Tiếng nhạc vọng vang từ nơi xa càng tô điểm thêm giây phút gần gũi chúng tôi có

Người con gái của tôi, người con gái tôi tuyệt đối tin rằng đó là định mệnh đang dính sát vào tôi, lộng lẫy với một chiếc đầm trắng

Thanh khiết…

.
.
.


Đôi tay tôi run rẩy đặt lên bả vai cô ấy xoa dần ra phía tấm lưng trần gầy guộc. Tôi dìu cô ấy đứng lên di chuyển về chiếc giường

Từng đợt gió lạnh vẫn cứ thốc vào khiến Fany co người lại

-Em lạnh à?

Rời đôi môi cô ấy ra một khoảng nhỏ, tôi thì thầm

Không một câu trả lời, cô ấy chỉ chớp nhẹ đôi mắt

-Để Jess đi đóng cửa

Tôi quyến luyến rời cơ thể ấm áp của cô ấy, bước đến chỗ cánh cửa kính dẫn ra ngoài ban công, cẩn thận đóng hết những cánh cửa và kiểm tra kĩ càng…

.

.

.

(khựng lại)

Tôi ngừng tay, cơ hồ như tim tôi đang tan ra thành trăm mảnh, à không, có lẽ là tan ra như những bọt sóng biển dạt vào bờ khi cô ấy nối gót bước theo, dịu dàng vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau



------





So as long as I live I love you

Vì lẽ đó…chỉ cần là anh còn tồn tại…anh còn yêu em

Will heaven hold you?

Liệu thiên đường có giữ lấy em không…?

You look so beautiful in white

Em trông thật đẹp trong sắc trắng

And from now to my very last breath

Và kể từ giây phút này cho đến tận hơi thở cuối

This day I'll cherish

Anh sẽ ấp ôm ngày hôm nay trong lòng

You look so beautiful in white

Em thật sự rất đẹp trong sắc màu trắng

Tonight

Đêm nay..



----



-So as long as I live I love you…

Fany khe khẽ hát theo lời bài hát, chúng tôi vẫn ở tư thế cũ, làn môi ấm của cô ấy chạm vào đôi tai lạnh lẽo của tôi

Nuốt nghẹn

Tôi không nghĩ hành động này khiến trái tim tôi bớt đau chút nào

Ngược lại, nó càng khiến tôi căm giận bản thân mình hơn

Rồi đây, tôi sẽ khiến cho cô ấy đau khổ

Với những kế hoạch tôi tạo dựng ra

Ngay chính tôi cũng sẽ không tha thứ cho mình vì điều này

Huống gì…là cô gái bé nhỏ của tôi


.

.

.



Tôi quay lại, hoang dại kéo tuột chiếc váy của cô ấy rơi xuống

Dùng hết sức mạnh bế xốc cô ấy lên đi quay trở lại chiếc giường từng một lần làm người chứng giám tình yêu chúng tôi lên ngôi

Tôi hôn lên cổ, miên mang dần về phía tai, đi xuống dưới xương quai hàm rồi lại quay về đôi làn môi ngọt ngào của Fany

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả

Tôi cố quên đi


.

.

.



Một lần nữa thôi, một lần nữa để tôi tích cóp đủ hành trang cho tháng ngày sau mà tiếp tục








Fany xoa đều lấy lưng tôi gọi mời

Không còn e ngại như hôm qua, cô ấy hôm nay đã mạnh dạn hơn rất nhiều.

Cô ấy dùng tay cào nhẹ nơi đũng chiếc quần Jeans tôi đang mặc

Tôi rên siết, đáp trả lại bằng việc vui đùa cùng vòng 1 của cô ấy

Tình yêu của tôi đang lần mò cởi phăng hàng nút trên chiếc áo sơ mi trên người tôi

Tôi thật sự thích thú với sự chủ động này

Fany nhích người ra một chút, dùng 2 tay đỡ butt tôi cao hơn, khẽ nhướng mày, tôi chợt hiểu

Tôi nhỏm người tới trước, cô ấy chồm người lên dụi mặt vào ngực tôi, tôi đạp mạnh chiếc quần Jeans ống bó ra khỏi chân mình

Một cảm giác khó tả trong dạ dày

Cô ấy luôn khiến tôi rạo rực


...


Chúng tôi khao khát nhau

Lưỡi tôi đang ở trong cô ấy – uống cạn vị thiên đường

Ngập ngừng…rồi dần lấn sâu hơn, cô ấy cũng vậy

Tôi uốn éo người cố giữ đều nhịp thở nhưng không xao nhãng công việc

Tôi muốn vắt kiệt sức mình

Muốn biến 2 đêm qua thành một kỉ niệm không bất diệt

Fany đang ở rất gần tôi

Tôi cảm nhận được nhịp tim đồng điệu của cả 2 đứa

Tôi nhớ cô ấy

Chưa gì tôi đã cảm thấy rất nhớ cô ấy, nhớ kinh khủng





Chúng tôi trút bỏ hết số quần áo còn lại trên người

Tôi đổi chỗ, cô ấy đang nằm trên người tôi

Tôi đặt tay lên eo Fany, kéo cho hông cô ấy dính vào hông tôi

Tôi hiến dâng cho cô ấy tất cả với sự trân trọng tuyệt đối

Thân thể cô ấy là một sự kì diệu, tựa như một viên ngọc quý

Nó nhắc nhớ cho tôi rằng không nên quá trần phàm làm vấy bẩn đi vẻ đẹp ấy

Tôi là một kẻ ăn mày tình trường đầy may mắn

Một kẻ ăn mày có phúc phần gặp nàng công chúa trong mơ ước

Chiếc bụng thon gọn của Fany đang làm việc hết mình để giữ đều nhịp thở

Tôi vui vẻ đặt mình vào thế bị động

Fany khiến tôi say, tôi mê mẩn, tôi…a…

Rít lên đầy thỏa mãn

Thật sự không lời nào diễn tả hết được những gì tôi đang tận hưởng

Trong đêm tối

Trên chiếc giường rộng

Có 2 sinh vật cứ nhấp nhô lên xuống






.

.

.




1

2

3

Rồi

4 lần

Chúng tôi cứ đến trong nhau cho tới tận khi thân xác rã rời, chúng tôi lại quấn vào nhau

Tay đan vào tay

Với chút sức lực còn lại, tôi siết mạnh cô ấy vào trong lòng

Chặt

Rất rất chặt để cố quên rằng rồi mai đây…chính vòng tay này…tôi sẽ cô độc lắm



*END POV*


----




What we have is timeless

Những gì chúng ta đang có là vĩnh cửu

My love is endless

Tình yêu của anh là bất tận

And with this scream; I…

Và cùng với tiếng hét...anh…

…say to the world

…tuyên bố với cả thế giới rằng


You're my every reason you're all that I believe in

Em là mọi lí lẽ, em là tất cả những gì anh tin tưởng vào

With all my heart I mean every word

Cùng mỗi một lời anh muốn nói ra bằng tất cả trái tim mình














So as long as I live I love you

Vì lẽ đó…chỉ cần là anh còn tồn tại…anh còn yêu em

Will heaven hold you

Liệu thiên đường có giữ lấy em không…

You look so beautiful in white

Em trông thật đẹp trong sắc trắng

And from now to my very last breath

Và kể từ giây phút này cho đến tận hơi thở cuối

This day I'll cherish

Ngày hôm nay anh sẽ ấp ôm trong lòng

You look so beautiful in white

Em thật sự rất đẹp trong sắc màu trắng

Tonight

Đêm nay..



And if our daughter’s what our future holds

Và nếu tương lai này chúng ta có con gái

I hope she has your eyes,

Anh hi vọng con bé sẽ có đôi mắt giống em,

Finds love like you and I did

Tìm được tình yêu giống như em và anh đã từng

I wish she falls in love and we’ll let her go

Anh ước con bé biết yêu và chúng ta sẽ gả cưới nó

I’ll walk her down aisle

Anh sẽ dắt con bé trên lối đi vào lễ đường

She looks so beautiful in white

Nó sẽ nhìn thật đẹp trong màu sắc trắng

So as long as…









----

Bản nhạc vẫn liên tục lặp lại. Jess lùa tay vào tóc Tiff

Hơi thở nhịp nhàng hòa quyện vào nhau.

Hai cơ thể đang giữ ấm cho nhau, không gian yên tĩnh, họ đang để tiếng nhạc dẫn vào cõi riêng của 2 người


.

.

.

-Em đã tháo pin điện thoại nguyên ngày hôm nay? – Giọng Jess khàn khàn chứ không còn trong trẻo nữa


(gật)

-Lỡ như…(nghẹn ngào) một ngày nào đó…em ân hận về tất cả thì sao? – Jess cố che đậy sự xúc động của mình. Những ngón tay cô vẫn vuốt ve đều trên lưng Tiff

Suỵttttt

Tiff đưa một ngón tay lên môi Jess

-Em mất lí trí rồi – Tiff ngọ ngoậy trong lòng Jess – Kể cả khi Jessie ném em ra ngoài cuộc sống của mình

-Lỡ như…em thất vọng vì Jess không như em mong muốn?

-Em tự hào về Jessie của em – Tiff hôn phớt lên má Jess


.

.

.


-Awww, Jess đói quá – Jess vờ ôm lấy bụng kêu lên

-Chúng ta đã không ăn gì và tiêu tốn hết tất cả năng lượng vào việc giường chiếu – Tiff mỉm cười kéo Jess ngồi dậy





Cả 2 cùng nhìn nhau cười

-Để Jess đi hâm nóng thức ăn – Jess thò chân xuống giường

-Không, em sẽ làm việc đó. Ở đây ngoan nhé.

Tiff cúi xuống vớ lấy chiếc quần nhỏ mặc vào người và khoác hờ chiếc áo sơ mi của Jess. Cô bước đến bưng lấy 2 dĩa thức ăn, diện đôi mắt cười trước khi khuất sau cánh cửa




Jess thở dài não nề

-Fany ah….Jess yêu em



**


“Mich, hãy đến đây, địa chỉ…. Hãy đến vào buổi trưa”

“Jessie”


Jess dùng điện thoại của Tiff gửi một tin nhắn đến cho Mich

Cô nhanh nhẹn xóa đi thông tin lưu trữ



**


-Ta da

Tiff xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng với 2 dĩa thức ăn thơm ngào ngạt. Jess vội vàng đặt chiếc điện thoại về lại vị trí cũ

-Thơm quá

-Em đã làm đó, nhưng chỉ Tuna sandwiches thôi, còn những thứ còn lại là em tự đi mua. – Tiff cười tít mắt

-Vậy Jess ăn đồ em làm – Jess bốc lấy một phần đưa lên miệng





-WOW, thật là ngon – Bốc thêm hai tay 2 cái nữa

-Ngon đúng không?

-Uhhhh (gật lia lịa)

-Không có xạo đúng không?

-Yup yup – Jess vừa nhai vừa gật như cái máy

-Haha (vỗ hai tay vào nhau) yay…em thật tài giỏi – Tiff tự hào

-Sao cơ? – Jess tiếp tục lấy thêm

-Món này là nghề của nàng mà lị. Tất nhiên phải ngon rồi, tất nhiên phải chọn làm món này rồi – Tiff cười hả hê

-Nhưng chẳng có bữa tiệc lãng mạng nào lại ăn bánh sandwich, uống whiskey, nhâm nhi khoai lang tây chiên dòn, và gà rán cả. – Jess chọc ghẹo

-Oww, bởi vì em đã phải đi bộ mà đường xá ở đây em không rành nên… - Tiff giải thích

-...rất ngon. Tình cảm tràn trề luôn – Jess đưa tay lau chỗ dính tương cà trên môi cho Tiff

-Sau này em sẽ học nấu ăn, nấu những món khó hơn cho Jessie ăn mỗi ngày – Tiff đầy quyết tâm

-Không, Jess không muốn em phải bị thương hay mệt nhọc đâu. Chỉ cần em làm thì dù mỗi ngày Jess có ăn lại món này hoài Jess cũng sẵn lòng mà – Jess nắm lấy tay Tiff

-Jessie…


.



.

.


-Ummm…Sweetheart nè… - Jess ngập ngừng


-Vâng

-À…không có gì…đi súc miệng đi ngủ thôi


Jess lắc mạnh đầu, kéo tay Tiff vào phòng tắm




**


-Mich, chị đến rồi à?

Jess mở cửa nhà cho Mich và Mich nhìn đăm đăm vào cô gái đứng trước mặt mình

-Mắt em sao sưng húp thế kia?

-Unnie, cho dù em có làm gì thì chỉ xin nhớ một điều là em lúc nào cũng yêu cô ấy. Vì vậy…hãy bảo vệ người con gái em yêu. Hứa với em – Jess kéo Mich ra ngoài gần như quỳ xuống trước Mich

-Jessica…

-Làm như thế này thật vô lí và đường đột…nhưng…em sẽ có cách biến không thành có

-Jessica…unnie xin lỗi em – Mich đỡ Jess đứng lên với hai hàng nước mắt chảy dài


.

.

.


-Là em lựa chọn như thế. Unnie đừng nói điều gì cả. Em đi đây

Jess cúi chào Mich, lầm lũi bước từng bước chân xiêu vẹo.


Có một chiếc xe đen chực chờ ở trước cổng. Mich chợt hiểu ra tất cả

Cô không dám tin rằng Jess lại hành động nhanh như vậy. Cô không dám tin rằng đó không phải là lời hứa suôn của Jess

Cô không dám nhà, sợ rằng sẽ làm hỏng hết cả mọi thứ


.

.

.


Rất lâu sau đó, khi nước mắt đã khô, khi bản thân đã có thể bình thường lại

-Jessica, love will find the way!!!

Mich hít mạnh một hơi, mở cửa bước vào nhà



**



Rầm…xoảng…leng keng leng keng….


Tiếng đỗ vỡ liên tiếp phát ra từ phía căn phòng nhỏ cạnh chân cầu thang. Mich vội vàng chạy nhanh đến






-Steph – Mich hét toáng lên

Tay phải của Tiff đang cầm mảnh chai rượu bị vỡ, tay trái là xấp tiền nhăn nheo rách tươm vì những vết gạch của mảnh chai. Căn phòng hỗn tạp mùi, bàn ghế ngã chỏng chơ, cửa kính vỡ nát vụn



Hức hức


Tiff thả phịch người ngồi xuống, cô nấc lên từng chập nhưng tuyệt nhiên không một giọt nước mắt chảy ra



-Steph – Mich đau lòng



-WHY, TẠI SAO? TẠI SAO? JESSIE ĐÂU RỒI??? TẠI SAO??? TẠI SAO LẠI ĐEM TÔI RA LÀM TRÒ ĐÙA NHƯ VẬY??? TẠI SAO???????


Tiff lồng lên như một con thú bị trúng thương, cô qươ trọn tất cả những gì nằm trong tầm mắt mình hất xuống đất

Mich hoảng hồn cố kiềm Tiff lại nhưng hoàn toàn thất bại. Không hiểu bằng cách nào, Tiff lại mạnh đến mức đẩy Mich ngã sóng soài trên giường



Rầm rầm rầm


Tiff dọng mạnh tay vào, dập manh đầu vào tường đến chảy máu

-Đừng mà em…

-Unnie hahahahaha

Tiff dứ dứ nắm tiền trong tay về phía Mich, bật cười khan man dại

Mich đau thắt ruột kéo Tiff lại ôm vào lòng hòng xoa dịu nỗi tổn thương trong lòng

-Unnie…em đau quá

Sau tràng cười, Tiff buông thõng tay ra, những tờ tiền rơi lả tả như lá mùa thu rụng. Cô bắt đầu để cho nước mắt rơi âm thầm



**


-Xin lỗi, chủ có lệnh chúng tôi phải dọn dẹp sạch sẽ căn nhà này. Mời hai người đi khỏi đây cho

3 người phụ nữ và 1 thanh niên đứng trước cửa phòng lên tiếng.

-What? – Mich hỏi lại

-Xin mời 2 người rời khỏi đây – Người phụ nữ Mexico to lớn né qua một bên

-Ai? Ai đã ra lệnh này? – Mich hỏi ngược lại

-Jessica Jung


.

.

.


-Alright, chúng tôi sẽ đi ngay bây giờ

Giọng Tiff ráo hoảnh, ánh mắt chỉ còn là vô hồn, cô lê từng bước nặng trịch



Giống như người đang sốt cao độ bị dội một gáo nước lạnh lên người vậy


Đau đớn


Ngỡ ngàng


Thất vọng


Sợ hãi


Nhưng trên hết vẫn là vì tình yêu đã dần quá lớn



**


-Stevie, trở về Mỹ ngay lập tức. Không cần biết cậu làm cách nào, nội trong tối mai cậu không có mặt ở đây. Đừng bao giờ gặp tôi nữa


Khuôn mặt lạnh như băng, đôi mắt buồn đỏ mọng nước được che giấu khá kĩ lưỡng sau lớp mắt kính đen.



**

-JuHyunnnnnnnnn

-Bác sĩ Yong

Hyun chạy đến chỗ Yong đang đậu xe

-Bác Lee đã tỉnh lại rồi, chúng ta đến đó đi

-Thật sao ạ? Hay quá…Vâng ạ - Hyun mừng rỡ nhảy cẫng lên

.

.

.

-Hyun

-Ơ, Sò unnie – Hyun lập tức buông Yong ra

-Unnie có việc gần đây, tính đến đón em thôi – Sò mỉm cười

-Nhưng…

-Em có hẹn thì cứ đi đi. Unnie về công ty – Sò phẩy tay

-Vâng…em xin lỗi…em đi trước…Gặp unnie ở Hoot sau ạ - Hyun áy náy

-Uhm. Bye

Sò gật đầu chào Yong rồi kéo cửa kính xe lên lái đi thẳng một hơi


**


Cốc cốc cốc

-Mời vào đi




-Oh, giữ lời hứa nhỉ?

-Bố, hãy chuẩn bị một cuộc họp báo chính thức vào ngày mai.

-Để làm gì? – Mr. Jung sửa gọng kính

-Trở về vị trí Jessica Jung. Còn nữa, đây là bản hợp đồng con vừa chuẩn bị xong. Hãy kí vào


Từ lúc đặt chân vào phòng làm việc của Mr. Jung đến giờ, Jess chưa nở một nụ cười nào. Cô chỉ nói những thứ cần thiết rồi im lặng. Không ai dám hó hé tiếng nào, chỉ biết răm rắp làm theo lời

-Con không tin bố mình thế cơ à? – Mr. Jung thảy bản hợp đồng lên trên bàn, ngả người ra sau ghế

-Không – Mặt không chút biểu cảm



-Thương trường không có tình thân – Jess nói thêm

-OK, coi như bản hợp đồng này đã được thông qua – Mr. Jung đặt bút kí

-Done. Gặp lại bố sau – Jess cũng cúi xuống kí vào bên cạnh chữ kí của Mr.Jung rồi cầm nó đi thẳng ra ngoài

.

.

.


-Khoan đã – Mr. Jung gọi giật ngược


?


-Trên cổ tay…tại sao lại dán băng keo?

-Bởi vì vừa mới xăm

Jess nhếch môi lạnh nhạt rồi rời khỏi đó. Cô xờ nhẹ vào chỗ đang dán miếng gạt màu trắng

-Sweetheart, vết cắn của em, hình xăm chữ Jeti…nó sẽ là sức mạnh của Jess em biết không? Hãy sống thật tốt, chúng ta sẽ gặp lại. Đừng vội quên Jess đi...Jess xin em...

Từng giọt nước mắt yếu đuối lại rơi ra

Jess đưa tay quẹt ngang và tỏ ra kiên cường hơn

Boong

Cửa thang máy bật mở



**



Until the day I let you go,

Until we say our next hello

It's not goodbye.

Til I see you again

I'll be right here remembering when….




-----


Tiếng chuông điện thoại Jess đổ dài, cô không màng bắt máy








-Hello, Jessica Jung nghe



-Cô hãy làm theo tất cả những gì tôi dặn dò.



-Làm không xong thì viết đơn từ chức và để lên bàn tôi.



-Tôi muốn cú điện thoại tiếp theo là một kết quả tốt.


Cụp
Chap 28:




-Em đã đi đâu?
Vừa ló mặt vào nhà, Mich và Tiff đã đụng phải HJ đang ngồi chiễm chệ trong phòng khách

-Joong àh, em ấy hơi mệt, hay là đ---- Mich đỡ lời cho Tiff trong khi cô gái kia vẫn cứ bước vô thức về phòng bệnh của Mr. Hwang
-Tôi đang nói chuyện với cô ấy, không phải chị - HJ lớn tiếng quát.
-Cậu… - Mich tức giận
- Tiffany, (lờ tịt đi phản ứng của Mich)…hãy giải thích cho rõ ràng. Em đã làm gì, ở đâu mấy hôm rồi?

-NÓI – HJ dằn mạnh - Bằng không, em đừng nghĩ sẽ yên ổn

-TÔI BẢO ĐỨNG LẠI
HJ giận dữ nhào đến giật mạnh người Tiff quay lại
-CÔ ĐÃ Ở ĐÂU? VỚI AI? LÀM GÌ? NÓI – Anh ta thét lên bắt đầu trận chiến căng thẳng từ một phía, đôi mắt hằn những vệt máu đỏ ngầu, tay bóp chặt lấy cánh tay của Tiff

-NÓI…TÔI HỎI CÔ PHẢI NÓI
-JOONG, cậu buông tay ra coi
Mich bất nhẫn cố len lỏi vào giữa hai con người đó. Một bên là ngùn ngụt lửa giận, một bên như cái xác di động chỉ biết đưa mắt ngó
-CẢ CHỊ, CHỊ TÍNH BAO CHE À? – HJ hất mạnh tay khiến Mich chực ngã nhào
-Nè, ăn nói có lễ độ một chút nha. Cậu lấy quyền gì mà hạch hòi em gái tôi như vậy? Nó lớn rồi, có quyền đi chơi. Cậu bỏ nó lại cả mấy ngày trời---… - Mich bức xúc
-Unnie, hãy về phòng mình đi ạ – Tiff bấy giờ mới chịu lên tiếng
-Nhưng… - Mich lưỡng lự
-Please…
-OK, (thở dài bất lực)…có gì nhớ gọi chị. Cậu… (sỉ vào mặt) liệu hồn đấy – Mich cảnh cáo HJ trước khi cầm cái Galaxy Tab bỏ về phòng.

**
Rầm
HJ trở lại chỗ bàn cầm lấy chồng báo Hàn ném mạnh về phía trước
-Cô giải thích thế nào đây? Tôi hỏi cô đã đi đâu?
-Ngoại tình – Tiff buông gọn
.
.
.
Bốp
Một cái tát bất ngờ in đủ 5 lằn dấu tay trên má trái của Tiff
-Cô…
-Em đã trả lời câu hỏi của anh rồi. Chúng ta nên nói chuyện vào khi khác. Hiện tại em sẽ chỉ càng làm cho anh đau lòng và tức giận hơn
Tiff không màng đến việc má mình đang dần sưng lên vì cái tát như trời giáng kia. Cô đi nhanh về phòng Mr. Hwang đóng mạnh cánh cửa lại.
**
Trong khi đó tại phòng Mich, cô nóng nảy đi qua đi lại ở trong phòng không yên. Chưa bao giờ cô thấy ghét sự bất tiện của phòng cách âm như lúc này cả bởi vì cô không thể nào biết được chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Với tính cách Tiff, một khi cô ấy không thật sự bình tĩnh, Tiff không bao giờ nhận lời vào những cuộc trò chuyện nghiêm túc. Lúc này đây…tâm trạng cô ấy bấn loạn, mớ cảm xúc hỗn độn đang làm mờ đi óc phán đoán và sự nhạy bén vốn có của Tiff…
Biết vậy, nhưng Mich vẫn thấy lo lắng vô cùng

-Jessica…thật ra em đã làm gì khiến con bé trở nên như thế chứ???
Mich hỏi bản thân mình như một cách giải tỏa nỗi ấm ức trong lòng
Oh, Galaxy Tab
Ánh mắt cô ấy sáng lên khi nhớ đến món đồ người phụ nữ giúp việc đưa cho họ...Cô chắc chắn nó không phải của Tiff bởi vì cô chưa bao giờ thấy hay nghe Tiff nói là cô ấy có nó cả
Nhưng…nó của ai???
*FLASHBACK*

..
.
-Excuse me
Mich vừa thắt xong dây an toàn cho Tiff chuẩn bị nổ máy xe thì một trong ba người phụ nữ khi nãy chạy ra gọi với theo
-What happened?
Mich kéo cửa kính xe xuống hỏi vọng ra
-Cái này của cô gái kia phải không?
Bà ta vừa nói vừa chìa ra chiếc máy tính bảng Samsung Galaxy Tab 10”1 bị nứt một đường trên mặt kính
Mich chau mày khó hiểu nhưng cũng cầm lấy nó quay sang Tiff
-Của em sao?

Mich lặng lẽ thở dài, Tiff không hề có một phản ứng đáp trả câu hỏi của cô. Tiff hiện thời cứ như một pho tượng
-Tôi chắc chắn là của cô ấy – Người phụ nữ khẳng định
-Sao bà biết? – Mich hỏi lại
-Tôi đã hỏi cô chủ và nó không phải của cô ấy – Bà ta quả quyết
-Ok, vậy cảm ơn

Mich tuy có chút hoài nghi nhưng không nói gì. Đóng kính cửa sổ lại lần nữa, chiếc xe từ từ dời bánh trước ánh mắt thương cảm của người phụ nữ kia.
*FLASHEND*
-Sự sắp đặt…
Mich lao đến chộp lấy chiếc Galaxy Tab, cố tìm cách mở màn hình lên
-May quá…nó sáng rồi – Mich mừng rỡ reo lên

.
.
.
“…quá khờ khạo rồi…”
Mich giật mình, sửa tư thế ngồi cho đàng hoàng, đưa chiếc máy tính bảng gần sát hơn. Trên màn hình là một đoạn video của Jess gửi đến Tiff còn dang dở. Mich kéo ngược đoạn video trở về ban đầu

<Tiffany ah>
<Con người là loài động vật duy nhất biết dối gạt nhau và cũng là loài động vật duy nhất biết cách vụ lợi từ người khác>
<Tôi và em…trước khi mọi thứ trở nên quá phức tạp cho tôi…có lẽ chúng ta nên dừng lại. Xin em hãy dành cho tôi một sự tự do. Xin em hãy để tôi trả em về với duyên phận của em cùng một lời xin lỗi chân thành. Tôi quả thật là một kẻ khốn nạn…>
<Từ nhỏ, tôi đã là một đứa trẻ tham lam, thứ tôi thích, người khác có…bất kể thế nào, tôi cũng phải dành cho kì được mới thôi. Tôi thích em, tôi không phủ nhận rằng tôi rất thích em, nhưng em vốn nào có thuộc về tôi. Cho dù tôi có cố thế nào đi chăng nữa giữa tôi và em cũng chỉ là sự tạm bợ mà thôi. Vậy nên…tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ có một mối quan hệ dài lâu cả…>
<Nói cách khác hơn, tôi và em như lửa gần rơm…và bùng cháy. Em cô đơn bởi anh chàng Mr.Right hoàn hảo của em chẳng bao giờ ngó ngàng đến em cả. Còn tôi, ngay từ đầu dụng ý của tôi là em, tôi muốn em..vì thế…tôi đã không bỏ qua một cơ hội rút ngắn khoảng cách nào kể cả phải tiêu tốn rất nhiều tiền…Nhất cự li, nhì tốc độ, tôi vô tình có được cơ hội tuyệt vời khi chúng ta gặp Vic ở Las Vegas. Tôi đã cố tìm ra cách nào đó để tiếp cận em nhiều hơn…đó là một trò chơi nhưng không hẳn là một trò chơi vì tôi thật lòng với em. Tôi có!>
<Tại sao chúng ta gặp lại nhau ở Hàn? Tại sao chúng ta ở cùng nhà? Tại sao một đứa thừa tiền lắm bạc như tôi lại đi ở nhà thuê? Tại sao bệnh cảm xoàng nhức đầu sổ mũi cũng phải nằm viện tận mấy ngày liền? Tình yêu có thể đến nhanh như thế đối với 2 kẻ đối nghịch nhau hay sao? Vậy đấy, chỉ cần nhìn sơ qua, tôi đã có rất nhiều nghi ngờ trong lòng…còn em? Em có ít nhất một lần nghĩ về những nghịch lí đó chưa? (lắc đầu) Gặp nhau tại nơi này cũng là trùng hợp ư? Tôi không tin em chưa bao giờ nghĩ về nó,chỉ là em đang cố làm ngơ và làm theo trái time m mach bảo thôi… Em thật sự quá khờ khạo rồi…(cười nhạt)>
<Tiffany…những gì em đang chứng kiến có thể là một sự đường đột. Em không thể tin được, nó giống một giấc ngủ mơ…Tôi cũng có cảm giác như vậy đấy… Chỉ còn vài chục tiếng đồng hồ nữa cuộc họp báo tuyên bố quyền thừa kế chính thức diễn ra. Bố tôi đang vô cùng giận dữ bởi mối quan hệ của chúng ta phơi đầy rẫy ra mặt báo. Tin tức, hình ảnh mà chúng ta đã âu yếm nhau tại đêm diễn đầu tiên của f(x) càng lúc càng lan rộng. Nó ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty, ảnh hưởng đến quyền lợi trong tương lai của tôi. Mối tình sai trái này sẽ gây áp lực nặng nề lên cả 2 phía … tôi và em>

<Tôi không biết, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Về mức độ sâu đậm của chúng ta, về nhiều phương diện khác nhau và…tôi không thể lựa chọn em thay vì gia đình. Tôi cúi gập người xin lỗi em trăm nghìn lần. Hãy cứ mắng chửi, mạt sát, thậm chí đánh đập tôi khi chúng ta gặp lại nhau. Tôi là kẻ hèn nhát, tôi không có được dũng cảm đối diện như em. Tôi buộc phải dọn dẹp sạch sẽ cái lí lịch của mình, tôi luôn là kẻ luồn cúi trước bố tôi em ạ>
<Tiffany…
Đã đến lúc chúng ta trở về làm 2 kẻ lạ rồi, cảm ơn vì đã cho tôi tất cả. Xin lỗi vì...những gì tôi đã thể hiện, những kỉ niệm chúng ta từng có với nhau đang phản biện lại lời nói của tôi…nhưng…sự thật vẫn là sự thật. Em đừng lấy lí do gì bảo vệ cho đứa đốn mạt như tôi. Một sinh vật sống luôn sợ hãi sự cô đơn. Đừng trông đợi gì ở tôi cả…cũng đừng bám víu vào anh chàng hôn phu suốt ngày chỉ biết bỏ rơi và sắp đặt em. Em hấp dẫn và quyến rũ hơn nhiều để nhiều người tình nguyện chết theo em…Và tôi biết, em là một người mạnh mẽ…cho nên…hãy cố vượt qua. >
<Chào>

Đoạn video kết thúc một cách đầy bất ngờ. Mich ngồi thừ người ra đó

*MICHELLE’S POV*
Tôi vừa xem xong đoạn video của Jessica. Nó nhạt thếch, những câu nói sáo rỗng rời rạc. Cách nói của em ấy khiến người nghe như lạc vào mê cung của sự rối rắm, không biết lối nào ra.
Nhưng con người…
Họ vốn dĩ chỉ ôm khư khư cái chân lí
“Không thể nào sai được, chính tôi mắt thấy, tai nghe cơ mà”
Thế đó,
Và em gái tôi không phải thánh nhân gì cho cam


Còn nhớ không? Jessica đã nói với tôi rằng nó sẽ biến những chuyện vô lí thành hợp lí trước khi rời đi…và có thể, chuyện hợp lí đầu tiên con bé làm là khiến em gái tôi mất tinh thần , Jessica biết cách tạo ra những bước đệm cho một vấn đề vô lí trở nên trơn tru và hoàn chỉnh hơn.
Cô gái ấy hiểu em gái tôi nhiều hơn tôi tưởng…nhiều…rất nhiều.
Jessica biết yếu điểm của Steph ở đâu và dựa vào đó để lừa gạt con bé.
Đứa em gái với chỉ số IQ cao ngất như Steph của tôi, thật sự chỉ giỏi trong việc học hành nhưng lại là con gà mờ trong chuyện tình cảm. Jessica quá khôn ngoan khi mang gia đình và tình cảm đặt lên bàn cân. Nó là một đòn tâm lí đánh vào lòng hiếu thảo của Steph. Em gái tôi, từ nhỏ vốn đã thiếu thốn tình thương của mẹ, bố là người quan trọng nhất trong cuộc đời nó. Đến việc từ bỏ đam mê của mình để ở cạnh và phụ giúp ông, em gái tôi cũng rất sẵn lòng huống gì bây giờ…mọi việc trong công ty đang rối lên. Steph chắc chắn không thể nào bỏ lỡ lấy cơ hội, nếu như nó có thể cứu lấy tình hình.
Và HJ
Cậu ta là người đang được trông chờ vào nhất
Steph sẽ không thể nào mường tượng ra được việc HJ đang làm, nhưng tôi sẽ không nói gì cả cho đến khi mọi việc được rõ ràng
Jessica bắt đầu những bước khởi đầu tốt đẹp, tôi có niềm tin vào những tính toán của cô gái ấy.

“Con người là loài động vật duy nhất biết dối gạt nhau và cũng là loài động vật duy nhất biết cách vụ lợi từ người khác”
Tôi thích tính cách con người này

.
.
.



[Theo như nguồn tin vừa nhận được, Jessica Jung, cô con gái cả, người thừa kế số gia sản lên đến cả trăm triệu đô của Jung gia sẽ có một cuộc họp báo chính thức vào ngày mai ở…]

Người biên tập viên vẫn tiếp tục nói về lí lịch của Jessica nhưng tôi không để ý. Đúng là toàn múa mép…
Tôi bật cười thành tiếng

Bruhmmmmmm Brhmmmmmmmmmmmm

Điện thoại tôi rung
.
.
.
-Hello Yong

-Có thật không? OMG

-Được rồi, tớ sẽ về đấy trình diện cậu ngay

-Cảm ơn nhiều, Yong.

-OK, byebye
.
.
.

Gia đình chúng tôi nợ Jessica quá nhiều rồi.


*END POV*

**

[-Cô chủ]
-Rita, Fany không sao chứ?
[-Cô chủ nghĩ như thế nào mà lại bảo rằng không sao] – Rita (người giúp việc lâu năm cho nhà Jess) thở dài thườn thượt
Nhăn mặt, Jess cầm chặt cây bút trong tay quay đi hướng khác
[-Cô ấy hất đổ hết mọi thứ trong phòng, đầu và tay đều bị sưng tím vì đã va đập mạnh vào tường. Tất cả cửa kính bị vỡ vụn. Cô chủ, Tiffany thật sự bị shock rất nặng...] – Mắt Rita hơi ươn ướt khi nhớ đến, bà xoay chiếc điện thoại một lượt khắp căn phòng
-Được…đủ rồi. Lo làm việc của dì đi…
Dừng cuộc gọi sớm nhất mức có thể, Jess ngả người ra sau ghế nín lặng… từ khuôn mặt, biểu cảm…tất cả…tất cả đều là một màu xám xịt u ám. Ánh mắt Jess đang dính chặt lấy trần nhà, nếu nhìn thật sâu và kĩ vào, nó thật sự là một khoảng rộng mênh mông.



Ầm

Chợt như con đê bị vỡ, Jess trút hết ức chế trong lòng lên những đồ vật vô tội trên bàn. Cô đã khiến người cô yêu bị tổn thương, và cô đang nhận lại nỗi đau đó gấp nhiều lần. Jess không màng đến những cơn đau âm ỉ đang đe dọa thiêu rụi nghị lực của mình, nhưng lại không tài nào thở được mỗi khi nghĩ về người con gái ấy.

Về người con gái phải dở dang vì cô
.
.
.

-Thưa tổng giám đốc, chúng ta có cuộc gặp với Anthony Park vào tối nay – Cô thư kí khúm rúm đi vào, miệng lí nhí từng chữ một
-Cô biết nên chuẩn bị thứ gì rồi chưa?
-Dạ…vâng
-Sắp xếp cho tôi một cuộc gặp tình cờ với vợ ông Kang luôn. Nội trong 2 ngày tôi muốn chúng ta phải có được ít nhất ¼ số cổ phần của tập đoàn Hwang!
-Ơ…nhưng mà…
(Trừng)
-Dạ, chúng tôi sẽ nỗi lực hết sức ạ
-Uhm… lí lịch của Anthony Park – Jess xòe tay ra lệnh
-Dạ…đây (ngẩn tò te ra vì vẻ lạnh lùng quyến rũ của người đang ngồi chăm chỉ đọc đọc viết viết



[Anthony Park, người chịu trách nhiệm chính về kế hoạch phát triển tập đoàn Hwang. Một kẻ hám danh, mê sắc. Có mối quan hệ rộng với rất nhiều cổ đông quan trọng. Tham vọng lớn nhất là muốn chiếm lấy tập đoàn Hwang]
Hừ
-Đây mà được gọi là cái lí lịch à? – Jess dập mạnh tập hồ sơ lại
-Dạ…dạ...tôi chỉ đưa theo đúng..như...như Key đã trao thôi – Cô nhân viên bấn loạn, miệng lắp bắp
-Anh ta đang tính thử tài tôi chắc? Nối máy cho tôi với Key – Jess ném cho cô ta ánh nhìn như muốn giết người

-Sao còn đứng đó?
-Dạ…nhưng…nhưng---
-CÁI GÌ? – Jess nạt ngang
-Dạ thưa…điện thoại bị vỡ làm đôi rồi ạ…
Jess liếc nhanh xuống dưới nền nhà rồi dùng điện thoại mình để liên lạc với Key.
.
.
.
-Này…đi đâu đấy? – Jess ngoắc tay – Dọn dẹp đi


**

-Sao rồi? Vẫn ổn chứ hả?
-Dạ…vâng
-Hahaha, cuối cùng ta cũng đợi được cái ngày này. Cái ngày nhìn gia đình họ Hwang sụp đổ hahaha
-Ngày mai chúng ta sẽ chuyển tiền vào tài khoản của Anthony…con số 7% cổ phần của anh ta sẽ giúp cho chúng ta đạt được thứ mong muốn bố ạ
-Joong à, con giỏi lắm hahaha

Cuộc trò chuyện giữa bố con HJ diễn ra trong phòng chủ tịch. Mr. Kim, người đàn ông bệ vệ tóc hoa râm đang ngồi trên chiếc ghế bành nở nụ cười đầy thỏa mãn.
-Ta trông đợi vào tin chiến thắng của con, con trai

**

Nine Club

Tiếng nhạc xập xình, mùi hỗn tạp nồng nặc nào rượu, bia, thuốc lá..chất kích thích…tất cả quyện vào thành thứ không khí đặc quánh. Kẻ ra người vào, váy ngắn, đầm dài, tóc đỏ, tóc vàng, tóc xanh…đủ cả loại người.

Ngồi sâu trong một góc vũ trường cùng với chàng thanh niên lạ, Jess tập tành đốt thuốc
-J, dân sành hút thuốc sẽ dễ dàng nhận ra cô là dân mới tập tành phập phà. Vậy nên cách tốt nhất là hãy dùng hành động lẳng lơ và cùng lúc phả nhanh thuốc vào mặt hắn ta - Người thanh niên đó dặn dò
- OK
-Anh ta thường xuyên đến đây và rời khỏi cùng với một cô gái. Tôi đã sắp đặt một cô gái đến cùng với cô rồi. Cô ta sẽ giúp cô lấy thứ cô cần
-OK…Key (Jess đập nhẹ lên lưng) cậu nhìn thấy hắn đang ngồi với ai bên kia không?

.
.
.
Tách tách tách
-Tôi mới biết họ là bạn bè đó
Key nhanh nhẹn chụp lại vài tấm hình rồi quay sang trả lời Jess
-Anh ta sẽ rời khỏi đây trong vòng 5’ nữa, vào đúng giờ cuộc hẹn bắt đầu – Jess phán đoán
-Anthony có vẻ đang vội vã – Key nhận xét
-Yup, theo dõi KHJ, tôi tin là chúng ta sẽ khai thác được một vài thứ - Jess đứng lên chỉnh trang lại bộ váy ngắn cũn cỡn hở hang trên người. Vuốt ve lại mái tóc giả, cô tự tin rảo bước đi dạo một lượt khắp nơi

-Hi…
Chap 28 -2:


Jess nhìn ra phía xa, nhếch môi cười thầm, tên Anthony đó quả đúng là đồ háo sắc. Mắt hắn ta dán dính vào ngực những cô gái lướt qua trước mặt như chỉ chực chờ họ đến gần là ụp mặt vào đấy hưởng thụ.

-Để ý kĩ nhé, tôi đã theo dõi khá lâu. 2 vật bất li thân của anh ta là túi – Key chỉ cho Jess thấy

-Chúng ta sẽ được gì từ chúng?

-Số điện thoại của các cổ đông khác và thông tin trong Macbook chẳng hạng – Key búng tay

-Uhm, nhưng cô gái cậu nói sẽ giúp tôi đâu? – Jess hỏi

-Cô ấy sẽ xuất hiện đúng lúc thôi – Key nháy mắt tỏ vẻ bí mật






-Cô chủ, đừng lo lắng…Bắt đầu rồi. Nên nhớ là anh ta thích hạng gái dễ dãi, dễ làm quen, kết thân và dẫn vào khách sạn. Good luck!


-Cậu có vẻ đang rất phấn khích khi nhìn tôi đi vào ngõ tối ấy nhỉ? – Jess bật cười


-Vì tình yêu muôn năm cô chủ double J của tôi ạ!!!


Key vỗ vai Jess khích lệ rồi chạy biến theo bóng dáng HJ. Jess với tay chộp lấy hộp thuốc lá nhét vào trong bra rồi lả lơi đến ngồi ở chỗ bar – cách chỗ hắn ta một vài ghế



**



-Whiskey, please!


Jess búng tay điệu nghệ…Bỗng tiếng nhạc gần như tắt hẳn, DJ đang chuẩn bị cho một tiếc mục khác. Vì thế, có rất nhiều người bị thu hút bởi giọng nói thiên thần của Jess. Cả một khu gần đấy, cả trai lẫn gái, ai nấy đều đổ dồn hướng nhìn của mình về phía cô gái nhỏ đang ngồi nhấm nháp rượu ở quầy bar. Chắc chắn trong đấy không thể nào thiếu xót cái tên Anthony Park được.





(xài Eng toàn bộ cho cuộc nói chuyện này)

-Babe, can I seat here? – Một anh chàng Mỹ trắng cao to lân la bước đến ngỏ lời muốn ngồi gần Jess

-OK, that’s not my club! – Jess hờ hững đáp lời

-Holy crap! Cô ta đẹp thật đấy – Anh ta nói với đám bạn, Jess nghe thấy nhưng không phản ứng gì







-Cô đến đây một mình thôi ư? Cô đơn quá vậy? – Anh ta tiếp chuyện

-Hai mình thì việc quái gì cần phải vào club – Jess trả lời nhát gừng

-Yeah, nói đúng…vậy cô có cần người vui vẻ tối nay không?

-Oh xin lỗi, cậu vừa nói cái gì cơ? – Jess đặt ly rượu xuống bàn, nghiêng đầu về phía chàng ta

-Tôi sẵn lòng ở cùng cô đêm nay, có hứng thú không? – Anh ta nhích đến gần hơn, đưa tay vuốt ve khuôn mặt Jess mời mọc

-Chờ đến khi mắt, tóc cậu màu đen và da cậu màu vàng đi rồi hãy nói đến chuyện đó. Hôm nay chị không có hứng với mấy đứa con nít. Về với đám bạn cậu đi ha – Jess hất bàn tay khả ố đó ra nhìn hắn ta bằng nửa con mắt


-F***, con đ~ cái…


Jess nhún vai cười trước sự tức giận của chàng trai nọ. Nhưng anh ta chẳng có vẻ gì là muốn rời khỏi đó cả





-Hey nhóc, cô ấy đã nói vậy còn không biết biến đi – Một giọng nói như đanh thép vang lên


Jess nhấp một ngụm rượu bí mật nở nụ cười nhỏ. Không rõ đó là nụ cười khinh miệt chàng trai kia hay hài lòng về những gì đang diễn ra…chỉ biết là vẻ đẹp
nóng bỏng của cô đang thiêu rụi biết bao nhiêu cõi tâm hồn…

-Muốn tao xài đến băng đản mới chịu biến à? – Tiếp tục hăm dọa

-Hừ…

Anh ta tức giận không nói nên lời, chỉ chỉ tay rồi bỏ đi

-Thanks – Jess thay đổi thái độ hoàn toàn, nâng ly rượu lên tỏ ý biết ơn

-Không có gì, chỉ có điều…da tôi màu vàng, mắt và tóc tôi màu đen…vậy tôi có thể tiếp chuyện với cô không?

-Được thôi – Jess rời chiếc ghế của mình đi sang ngồi bên cạnh anh ta

-Wow – Anh ta thốt lên sung sướng

-Jeny Im – Jess tự giới thiệu về mình sau khi tặng cho anh ta một nụ hôn gió

-…oh…Anthony Park – Anth chợt lúng túng lạ

-Oops, Anthony Park? Người Hàn Quốc sao? – Jess làm vẻ ngạc nhiên

-Oh..yeah – Vẫn chưa hết sự bối rối

-Whoa, tôi thích những chàng trai Hàn - *wink* - anh cư xử…tuyệt thật đấy

-À, không có gì, sao cô lại ở chốn này một mình? – Hắn bắt đầu giở giọng tán tỉnh

-Bởi vì tôi không có ai để đi 2 mình cả - Jess bật cười thành tiếng

-Ý là cô vẫn độc thân ư? – Hắn sửa tư thế ngồi lại

-Yup

-Độc thân kiểu nào thế?

-Kiểu một mình và đang tìm kiếm – Jess nhịp nhịp ngón tay vào thành ly rượu

-Vậy kết quả thế nào?

-Thân thể em đang rất khó chịu vì vốn đã lâu rồi chưa có ai động vào cả. – Jess nói thầm vào tai Anthony

(đứng hình)

-Ơ…e hèm…tôi cứ tưởng cô..à…em là con nhà lành

Anth lâng lâng niềm sung sướng. Jess lúc này đang dựa hẳn vào người hắn ta.

-Oh, anh thẳng tính thật đấy (vờ che mặt)…well, theo lời bố thì em cũng là con nhà lành đó…nhưng lành ít dữ nhiều anh ạ - Jess cố tình kéo bra mình hơi trễ trễ xuống, giật lấy hộp thuốc từ trong đó ra, cô châm cho mình một điếu

-hahaha, anh thích em rồi đó nha – Con số 35 trên mặt hắn ta hiện ra thấy rõ

Phèo

Jess phả một hơi khói vào mặt Anthony, môi hơi mơn trớn trên vành tai hắn…thì thầm

-Còn em…em bị mê hoặc bởi sự từng trải của anh, gã đàn ông đáng yêu ạ

-OMG – Hắn rên rỉ trong sự kích thích tột độ. Ngón tay Jess đưa đến đâu, hắn rùn mình đến đó

-Nhảy?? *wink*

-OK…hey (búng tay gọi bartender)…cất hộ tôi cái này – Anthony đưa túi xách và dúi vào tay người bartender tờ $100 mới cóng

“Chết tiệt – Jess rủa thầm”

-Đi chưa em – Hắn nở nụ cười rộng đến tận mang tai

-Sure

Tiếng nhạc chát chúa, Anthony như bị mê hoặc bởi thân hình bốc lửa kia. Jess cố tình lả lơi trước mặt hắn.

Đám đông đang cháy hết mình trên sàn nhảy tự động dạt ra tạo thành vòng tròn bao quanh nhường chỗ cho cặp đôi A-J thể hiện tài năng nhảy nhót của mình. Nụ cười không ngớt trên môi Anthony. Jess thể hiện đúng bản chất một cô tóc vàng ăn chơi. Đám người hú hét càng làm tăng thêm sự phấn khích cho bài nhảy. Trong khi hắn ta lúc nào cũng chỉ muốn chạm vào cơ thể mềm mại, ấm nóng của Jess, thì cô lại là một siêu cao thủ trong trò chơi mèo vờn chuột.
Hắn ta thật sự bị kích thích đến tột độ, như không thể nào chịu đựng hơn sự xa cách lâu hơn nữa. Anthony tìm cách đưa Jess rời khỏi chốn ồn ào này




*JESSICA’S POV*


(Lời au: Bởi vì lúc này Jess vốn đã hơi say nên POV cũng có phần hơi trần trụi chút xíu)


Hắn và tôi đã uống khá nhiều trước khi rời khỏi Nine Club. Nơi tôi đang đứng là bãi đậu xe dưới tầng hầm vắng thưa người. Môi anh ta bắt đầu tham lam quấn chặt lấy môi tôi. Mặc dù anh ta có một khuôn mặt đẹp, thân thể được tập luyện kĩ càng, cơ bụng rắn chắc. Anh ta hôn giỏi, đã quá lâu rồi không có một người đàn ông nào đưa lưỡi vào miệng tôi… Mặc dù anh ta đang đưa tôi lên ngôi nữ hoàng cao cả nhưng phải nói thế nào nhỉ??? Nó đơn giản chỉ là con số 0 tròn trĩnh… TÔI KHÔNG CÓ BẤT KÌ HAM THÍCH NÀO ngược lại, điều tôi muốn làm nhất lúc này lại là cắn mạnh cho lưỡi anh ta đứt làm đôi càng sớm càng tốt.





Trái tim tôi đang ở tận nơi đâu đó, còn cơ thể tôi thì bỗng trở nên quá chai lì trước những mệnh lệnh được điều khiển từ não bộ. Tâm trí tôi cứ thôi thúc tôi đẩy con người kinh tởm của anh ta ra nhưng tôi còn đủ tỉnh táo để dằn sự kinh tởm đó lại và cố tỏ ra ham muốn thật sự.

Tôi không thể làm hỏng vở diễn

Hắn ta là một công cụ hữu ích




Anthony hơi đè tôi ngửa người ra chiếc xe, môi anh ta đi một lượt khắp mặt tôi và sắp lần xuống dưới cổ. Nụ hôn của anh ta đang dần hết giai đoạn ngọt ngào và dịu dàng. Nó giống như là một con chó đực đang cố mời mọc bạn tình. Tôi có thể dễ dàng tìm ra được một từ chung cho hắn và những đứa trẻ đó là “nghiện”, những đứa trẻ nghiện game còn hắn ta lại nghiện tình dục.


Hừ


Thật khó chịu khi cứ phải va chạm vào những thứ mình không hứng thú


Tôi mở mắt dù nụ hôn vẫn còn chưa dứt. Dùng tay đan vào bàn tay tham lam đang dò dẫm khắp nơi trên cơ thể tôi để ngăn cơn thèm thuồng của hắn lại. Tự làm nhanh phép tính được mất cho mình, cuối cùng tôi cũng lựa chọn cách làm liều. Chỉ cần việc tiếp xúc với hắn ta thành công, tôi chắc chắn có cơ hội giao dịch với những cổ đông khác. Tôi không còn sự chọn lựa nào tốt hơn


Nhưng…dù biết vậy…


Việc phải gồng mình gò bó thân xác để vui vẻ với hắn ta thật sự không phải việc dễ dàng


Rượu đang làm tỉnh trái tim tôi


Nỗi nhớ đang làm thổn thức cõi lòng tôi


Tôi nhận ra rằng sự hi sinh cho một tình yêu thật sự là rất lớn


Và sự hối tiếc cho những việc mình vì người đó là vô cùng nhỏ


.


.


.


-Chúng ta đến khách sạn chứ?





Anthony rời tôi ra để lấy nhịp thở. Điều tôi lo nghĩ cuối cùng cũng đến


Len lén thở dài…


-O---


-Can I join the party???


Tôi bất ngờ bị xô bật ra sau, một cô gái thân hình dong dỏng cao giành lấy hắn ta và vồ vập lấy đôi môi kia. Cô ta đang cọ xát phần thân xác mình lên người hắn rồi nhảy phóc lên ngồi trên đầu xe mở rộng 2 chân ra kẹp chặt Anthony vào. Anthony ngạc nhiên tột độ nhưng không thể nào cưỡng lại được sức hút từ cô ấy.


-3 better than 2


-Who are you? – Anthony hỏi ở quãng ngừng giữa của chuỗi nụ hôn

-Nara, em không thể đứng ngoài cuộc vui này thêm nữa

Tôi đứng khoanh tay vào tường nhìn họ âu yếm nhau, trút hơi thở phào rồi tự đốt cho mình điếu thuốc hòng xua đi cảm giác dơ bẩn tồn tại trong miệng. Con người bẩn thỉu ấy chỉ muốn giải tỏa ức chế trong người anh ta ra ngay lúc này. Hắn ta là một con thú khát tình…

Tôi chợt thấy cô gái kia hé mắt ra, cô ta cười với tôi và làm dấu bằng tay chữ OK

Tôi gật nhẹ đầu, có lẽ cô ấy là người Key nhờ vả, tôi búng điếu thuốc ra xa rồi bước lại nhập cuộc

Cô ấy gõ nhẹ vào vai sau đó dúi vào tay tôi chiếc điện thoại của hắn ta

Lần này thì tôi chắc chắn cô ấy là người của Key

Anthony vẫn chẳng biết gì





-Chúng ta gọi taxi đi

Tôi tách 2 người họ ra giây lát

-OK

Tất nhiên hắn ta không từ chối một đêm hoang dã như thế này, Họ lại quấn lấy nhau đầy khao khát nhục thể, cô ta quá tuyệt vời để hắn không còn nhớ mà ngó ngàng đến tôi. Vội vàng viện cớ đi restroom trước khi taxi đến. Tôi biến lẹ vào trong và lấy hết toàn bộ dữ liệu trong điện thoại và đổi luôn cả sim của hắn ta.

Rồi bằng một cách điệu nghệ, Nara trả chiếc phone về vị trí ban đầu của nó mà không có bất kì sự phát giác nào từ chủ nhân của nó cả.

Cô ấy bí mật nháy mắt với tôi



**


- Aw, đi tắm đi anh

3 chúng tôi vừa check – in vào Hilton. Khi cánh cửa phòng được khép lại vội vã, cũng là khi giọng nũng nịu của cô ấy vang lên

-Khỏi cũng được mà em

-Người anh hôi rượu quá à

Tôi phụ họa thêm

-Hay anh muốn em vào đó cùng anh nè

-Được được

Tôi muốn nôn mửa tại chỗ với cái bộ mặt dê cụ của hắn ta

-Em có muốn vào cùng không Jeny?

Tôi giật mình hơi lúng túng





-Em chỉ muốn cùng anh thôi, không thì em đành ở ngoài vậy, 2 người vui vẻ đi – Nara hờn dỗi


-Oh no babe, được rồi được rồi.


-Em đợi ở ngoài, anh và cô ấy vui vẻ trước đi – Tôi tình tứ


Thầm gửi lời cảm ơn đến Nara bằng ánh mắt, lại một lần nữa, cô ấy cứu tôi một bàn thua trông thấy.

Đợi họ đi vào trong rồi, tiếng nước chảy, tiếng cười nói vọng ra khiến tôi phần nào an tâm hơn.

Vội vàng lấy cái túi của hắn được đặt cẩn thận ở trong tủ, tôi nhẹ nhàng mở ra

-Sh!t…

Tôi cất tiếng chửi thề

Máy tính đã được khởi động xong, nhưng khốn nạn thay…hắn ta cài mật khẩu mà tôi thì được liệt vào dạng gà tin học.

Mím môi, tôi xách luôn cả túi xách của hắn chuồn lẹ trước khi trò chơi 3 người bắt buộc phải diễn ra



*END POV*



**

“Nhà Hwang”







-Steph

Đã mười mấy tiếng đồng hồ trôi qua Tiff giữ nguyên một tư thế đó, nửa ngồi, nửa nằm dài tay nắm lấy cánh tay đang truyền dịch của Mr. Hwang.

-Unnie đã nấu chút cháo, em ăn đi - Mich đặt tô cháo nóng nghi ngút khói lên bàn

-Em không đói

-Cả ngày em có ăn gì vào bụng đâu. Má em tấy đỏ lên kìa...Đã xảy ra chuyện gì??? - Mich ôm lấy khuôn mặt Tiff kêu lên






Tiff mím môi lắc đầu nhè nhẹ

-Joong đã đánh em phải không? - Mich tức giận

-Em đáng bị như thế mà unnie - Tiff cười chua chát

-Vậy còn Jessica---


-Đừng nhắc về cái tên ấy


Tiff phản ứng mạnh mẽ khi Mich đề cập đến Jess


-Tại sao?



(lại lắc đầu)

-Em không thể cứ im lặng vậy được - Mich kêu lên



-Unnie cần phải biết đã có chuyện vì xảy ra cho em. Unnie thật sự lo lắng vô cùng em hiểu không? - Mich nghẹn ngào

- Chấm hết rồi

-Steph...


.

.

.

-Ngỡ là vĩnh viễn, ngỡ là định mệnh, ngỡ là tất cả…Ngỡ là yêu...ngỡ là hạnh phúc. Mọi thứ là ảo, chỉ có giấc mơ là thật… đau…xốn xang, xót xa…chỉ còn thấy một màu tối. Unnie à, em vẫn muốn hỏi tại sao, em không can tâm rời khỏi con người ấy như thế này…Bao nhiêu tin yêu, hi vọng, cô ấy đã đạp đổ hết trong một khoảnh khắc. Đã thề trọn đời không bao giờ hối tiếc nên chỉ còn biết lặng im gặm nhắm nỗi cô đơn. Em oán ghét chính bản thân mình, em căm hận trái tim mình…Em biết, em cần phải mạnh mẽ nhưng chỉ cần nghĩ đến cuộc sống không có sự hiện diện của con người ấy em lại yếu đuối. Em biết, em không nên làm tổn thương Joong nhưng chỉ cần nhìn thấy anh ấy, em lại nghĩ đến những lời lẽ chính từ miệng con người ấy phát ra…Michelle, em có ngốc nghếch quá không khi cô ấy dần chiếm lĩnh mọi ngóc ngách trong con người em?


Tiff bấy giờ mới ngã nhào vào lòng Mich khóc òa


-Cưng à, thời gian sẽ làm đúng nhiệm vụ xóa mờ của nó.

-Bao lâu? Cần bao lâu để quên? Em…thật sự không còn chút nghị lực nào cả

-Hãy nhìn bố đi, nghĩ về tâm huyết cả một đời của ông. Steph, em nghe đây, ở đời, những thứ tốt đẹp bày ra trước mắt luôn luôn phải biết đề phòng. Hiện tại em đã quá đủ mệt mỏi rồi nên unnie không có lí do gì để kéo tuột tâm trạng của em xuống hố sâu thêm nữa. Ngày mai, unnie cần phải về Hàn Quốc giải quyết công việc . Mọi chuyện ở công ty, unnie tin tưởng ở em. Tạm gạt bỏ những nỗi niềm riêng sang một bên. Unnie đang rất rất rất cần sự giúp đỡ của em – Mich thuyết phục

Tiff mím môi nhìn Mr. Hwang đang nằm trên bất động trên giường bệnh. Thở dài não nề

-Mạnh mẽ lên em, người cho đi tất cả chưa bao giờ là người thiệt thòi. Đây là khoảng thời gian chúng ta cần phải sát cánh cùng nhau để vượt qua khó khăn. Chúng ta còn phải tìm Leo về nữa, hứa với unnie, em sẽ cố gắng được không? - Ánh mắt Mich tràn đầy niềm tin tưởng gởi đến Tiff

-Em... không biết gì về chuyện công ty cả, với lại…chẳng phải có Joong rồi sao?

-Đừng lo, sẽ có người giúp đỡ em. Còn Joong, unnie không nghĩ mình còn sự tin tưởng dành cho nó – Mich lắc đầu

-Sao cơ ạ? – Tiff tròn mắt ngạc nhiên

-À…không sao, chỉ là nó hiện giờ đang rất tức giận chuyện của em, hơn nữa, một mình lèo lái 2 công ty em không thấy tội nghiệp nó làm việc quá sức hay sao? – Mich khỏa lấp

-Em…không biết nên cư xử như thế nào. Món nợ ân tình với Joong quá lớn. Trái tim em bây giờ như mù lòa tiến về trước thì không được, thối lui lại cũng không xong. Tình cảm cho Joong, nó đã hết từ lúc nào đó lâu rồi, anh ấy chỉ biết đến công việc, hợp đồng, những mối làm ăn mà quên mất rằng anh ấy còn có người yêu nữa. Em…chính vì vậy nên em…em đã thay đổi khi Jessi..ca đến

-Cưng à, em không có lỗi gì hết. Yêu là lí lẽ của con tim cơ mà. – Mich nựng má Tiff

-Con người nhu nhược đó…em…hận

-Giận thì giận, mà thương thì vẫn thương chứ gì. Được rồi, vậy thì chứng tỏ với người ta là không có nó em vẫn sống tốt. Chứ như pho tượng biết di dộng

Câu nói đùa của Mich đôi phần làm cho tâm trạng Tiff khởi sắc hơn.

[T’sP: Dù sao unnie nói cũng đúng, chuyện gia đinh quan trọng hơn. Mình không được gục ngã]



**



“Phòng làm việc của Jess”



-Key, được chưa? – Jess nôn nóng bước đến chỗ Key đang ngồi

-Shhh, vẫn chưa – Key quệt mồ hôi trên trán

-Hừ, đổi tên đi là vừa – Jess bực bội

-What?

-“Key” cái kiểu gì… – Jess quăng chiếc gối vào đầu Key

-Ui da…đây là hack mà – Key nhăn nhó

-Thôi đi, để đó Stevie làm, 2 anh em cậu…tại sao khác nhau cả một trời một vực thế hả? – Jess bĩu môi

-Hehe, anh ấy giỏi chuyện khác, tôi giỏi chuyện khác. Chúng tôi chỉ giống nhau chỗ đẹp trai thôi – Key tự tin

-Đúng rồi, Stevie đẹp trai lại có duyên, còn cậu thì, đã đẹp không bằng lại thêm cả thói vô duyên – Jess chép miệng

-OMG…cô có cần phải nói thẳng vậy hông??? – Key làm bộ ôm ngực

-Sự thật phũ phàng…mà này, chuyện cậu đi theo dõi HJ sao không nghe nói năng gì hết vậy?

-Oh yeah…J, tôi đã nhìn thấy Leo trong căn hộ đó…và… - Key ngập ngừng

-Leo? Ý cậu là Leo Hwang?

-Yup, ngạc nhiên chưa – Key cười tự mãn với thông tin mình có được - Leo là người ra mở cửa cho HJ, họ có vẻ rất thận trọng. Nhìn quanh một lúc lâu sau đó mới đi vào nhà…và… - Lại ngập ngừng

-Sao cứ đến khúc và…là cậu cứ như con gà mắc tóc vậy hả? – Jess đâm bực bội

-Tại…tại…cái này thật khó nói – Key gãi đầu

-Khó cũng phải làm cho dễ mà nói. Tôi ném cậu ra đường ngay lập tức đấy, tin không? – Jess quẳng cho Key một cái nhìn sắc hơn dao

-Shhh…thật ra họ…

-huh???? – chờ đợi

-Tskkk…haizzzz…họ… - ngượng nghịu

-HỌ LÀM GÌ???

-Ơ…Làm…tình

Key giật mình buộc miệng nói to 2 chữ ấy khiến Jess sững sờ. Quai hàm cô như sắp rớt ra ngoài, mắt mở to hết cỡ

-Shhh (thở mạnh) tôi đã nói…ra điều khó nói…thật là…

-Cậu… cậu…có khẳng định điều đó là thật? – Jess lắp bắp trong nghi ngờ

-Tôi có quay film lại nữa mà, họ chưa kịp bước vào nhà đã dính lấy nhau.

-Câu trước của cậu đang đá câu sau và câu sau sẽ đạp trúng câu sau nữa đấy. Nó thật sự vô lí, làm sao 2 người có sự cảnh giác lại chưa kịp vào nhà đã quấn lấy nhau cho được? – Jess đưa ra lập luận chặt chẽ

- Cô xem đi… - Key rút trong túi ra chiếc Nokia N8 với camera lên đến 12 chấm đưa cho Jess



-Đó là một ngôi nhà nhỏ ở xa thành phố. HJ đã đậu xe ở cửa hàng 7 Eleven và đi bộ đến gặp Leo vì thế…phải khó khăn lắm tôi mới có thể theo anh ta mà không bị phát hiện – Key cãi

-OMG…Tôi đang bắt đầu bị lạc trong mớ rối rắm này rồi đây. HJ – Leo, HJ – Fany, anh ta đang muốn gì? Aiss, điên lên mất – Jess đặt chiếc điện thoại xuống bàn, giọng mệt mỏi

-Tôi thì cảm giác có điều gì đó khúc mắt trong mối quan hệ chồng chéo này – Key chép miệng

-Càng cố tôi càng thấy chúng ta chỉ mới đi dạo xung quanh ở vòng ngoài lề câu chuyện.

-Có thể có người khác đứng sau tất cả - Key phỏng đoán

-Trước mắt cứ tiếp tục bám theo HJ đã. Đến khi mình có thể lật ngược thế cờ thì sẽ tính tiếp. Bây giờ cậu về được rồi – Jess ngả người ra sau ghế

-Một mình tôi thôi sao? – Key ngạc nhiên

-Có gì không ổn ư? – Jess trợn mắt

-Tôi nghĩ cô sẽ về cùng tôi chứ - Key nhăn nhó

-Tôi phải chuẩn bị cho buổi họp báo ngày mai.

-J, đừng cố làm việc quá sức.

-Nó quyết định cho sự chắc chắn của bản hợp đồng giữa tôi và bố tôi, cậu biết không? – Jess cắm cúi làm việc

-Shhh…nhưng mà…hãy ăn chút gì trước rồi tiếp tục. – Key nhắc nhở

-Tôi biết rồi…à, cái cô Nara gì đấy...nếu có thể cậu gởi lời cảm ơn đến cô ấy giúp tôi – Jess chợt nhớ ra

-OK, chuyện nhỏ. Cô có cần tôi phụ giúp không?

-Tôi làm được, cậu vất vả bữa giờ rồi. Nghỉ ngơi đi… mà Key nè, tôi còn việc này nữa…

-J, cô cứ nói, giữa chúng ta có gì phải rào đón chứ

- Chỉ là…tôi muốn cậu ở bên cạnh Fany giúp cô ấy giải quyết mớ công việc. Vì…Michelle unnie phải về Hàn giải quyết công việc đột xuất nên mọi việc ở công ty sẽ do cô ấy chèo chống. Cậu cũng hiểu là điều khiển cả một tập đoàn lúc hưng thịnh vốn khó khăn, huống gì tập đoàn Hwang lúc này đang chất chồng rắc rối. Chỉ có cậu và Stevie là 2 người tôi tín nhiệm nhất, nhưng Fany đã biết Stevie rồi vậy nên…

-Trời à, chỉ có vậy thôi mà cô cũng ngại với tôi đó huh? J, anh em tôi đã theo cô bao lâu nay rồi, cô đâu cần phải giải thích lí do. Tôi hiểu rồi, tôi sẽ chăm sóc chị dâu tương lai cẩn thận. Bất cứ con nào, thằng nào động vô dù chỉ một cọng lông tơ thôi tôi cũng cho nó ngửi mùi khói lựu đạn, được chưa cô chủ? – Key cười ầm ầm

-Lại giở giọng chợ búa…nhưng nè, tôi cảnh cáo cậu đừng có mà dạy hư cô ấy. Không được để Fany uống nhiều rượu, buồn bã, làm việc quá sức. Nhất là cô ấy ốm đi xíu nào tôi lột da cậu. – Jess cảnh cáo

-What? Poor me

-Về đi, đừng quên cầm lấy cái này về nghiên cứu cho kĩ càng – Jess phẩy phẩy tay ra hiệu cho Key đi về, cô còn khuyến mãi thêm một tập hồ sơ dày cộm và chiếc sim điện thoại cho Key

-Chuỗi ngày làm babe sister cho Tiffany Hwang xem bộ gian nan đây – Key than vãn
Chap 29:




Đứng nhìn thật lâu vào trong tấm gương. Jess hôm nay tuyệt vời trong bộ vest công sở đắt tiền được đặt thiết kế riêng. Áo sơ mi trắng cách điệu với sợi dây nhỏ dài thắt hình nơ buông hờ xuống. Quần ống bó và chiếc áo vest ngắn khoác bên ngoài màu đen. Mái tóc được buộc lên gọn gàng, Jess trông sang trọng tột bậc với chiếc kính cận của nhãn hiêu nổi tiếng Chanel. Vậy là đủ, vẻ đẹp không bao giờ được đúc kết nên bằng sự cầu kì…


Chạm nhẹ vào chiếc lắc tay mà Tiff đã để lại, chạm nhẹ vào hình xăm chữ Jeti. Jess tự tin sải bước đi đến nơi diễn ra cuộc họp báo.


.


.


.


-Stevie, cậu xử lí xong cái Macbook chưa? – Jess nhìn đồng hồ

-Đã xong

-Mang lên phòng tôi sau cuộc họp báo.



Họ dừng lại trước cánh cửa đang đóng kín. Hít một hơi thật sâu Jess bước vào sau khi cánh cửa được mở ra bởi Stevie.


Tiếng lách tách của máy ảnh, rầm rập của bước chân, Jess đi đến đâu đèn sáng choang đến đấy vì tất cả ánh đèn đang chiếu rọi vào cô. Khẽ chau mày khó chịu một chút nhưng Jess lấy lại vẻ mặt bình thường một cách rất nhanh chóng

-Xin chào, tôi là Jessica Jung

Jess cúi chào tất cả mọi người và nói với họ bằng 2 thứ tiếng Anh, Hàn

-Mời mọi người ngồi – Jess lịch sự đưa tay mời và đợi cho họ yên vị với chỗ ngồi được xếp sẵn dành cho từng người, Jess mới ngồi xuống.







-Cô Jung---


Jess đưa tay ra hiệu cho người phóng viên 1 (pv1) ngừng lại

-Trước khi buổi họp báo bắt đầu, tôi muốn nói một chút về những bài báo vừa qua và tôi mong rằng, trong suốt thời gian họp báo chính thức sau đó, sẽ không còn bất kì câu hỏi nào liên quan đến vấn đề này. Xin hãy tôn trọng!

Khán phòng ồ lên, Jess chưa gì đã đi trước một bước. Vẻ mặt lạnh băng của Jess khiến cho ai nấy đều căng thẳng.

-Cho tôi được hỏi mọi người 1 câu, bao nhiêu người trong số này biết được tôi là con gái lớn của chủ tịch Jung? Hãy đưa tay lên


Tất cả mọi người đưa tay lên

-Vậy bao nhiêu trong số tất cả mọi người biết tôi là con gái ông ấy nghĩ rằng tôi đi lên nhờ vào danh nghĩa của bố tôi?


Đôi ba người

-Vậy bao nhiêu trong số tất cả những người ở đây khi viết bài về tôi thường chú thích rằng Jessica Jung con gái chủ tịch tập đoàn điện tử Jung danh tiếng blahhh blahhh blahhh thay vì để title: Double J của S9 blahhh blahhh blahh


Không ai cả
-OK, cảm ơn…dường như người viết những bài báo kia hôm nay góp mặt ở đây (cười quyến rũ)


Khán phòng cười ồ lên sau câu nói đùa của Jess





-Well, tôi đùa vậy thôi và mọi người cũng đừng quá ngạc nhiên khi tôi hỏi về điều ấy. Tôi chỉ muốn chứng minh cho bố tôi thấy rằng cuộc sống riêng của mình không làm ảnh hưởng đến hình ảnh, danh tiếng hay bất kì thứ gì liên quan đến Jung gia cả. Vậy nên bố à (nhìn vào camera) con không nên giấu diếm...đúng không?





-Eh hehhr…Tôi thích phụ nữ…


(Jessica effect)


(wow, đó là sự thật)


(Cô ấy rất bản lĩnh, không phải sao?)


(Tôi nghe nói S9 là thiên đường của những cô gái)


(S9 là một con số lẻ, vậy nên cô ấy phải có bạn gái bên ngoài rồi) - Nực cười


(Không, 2 cô gái chủ nhân của “Hoot” là chị em cơ mà) - Hiểu biết hơn


(Tôi cảm thấy thật hụt hẫng...các cô ấy là mẫu ngươi nam giới ước ao...)





Sau câu nói của Jess, khán phòng trở nên ồn ào đến mức không thể chịu đựng nổi, lời bàn ra, nói vào…tiếng máy ảnh bấm liên tục



**



Hàn



“Seoul”

-Chúa ơi, mình chưa bao giờ nghĩ Sica baby có thể lạnh đến mức này. Sóng lưng tớ hơi lạnh khi nhìn vào mắt cậu ấy rồi – Sún cắn môi


Cả đám người đang ngồi túm lại bên chiếc TV màn hình cỡ lớn trong phòng làm việc của Tae để xem buổi truyền hình trực tiếp trên kênh kinh tế của Hàn.


-Chuyến này bác em không lên tăng xông mới lạ - Yoong không ngồi cạnh Yul mà tụ họp với Sò để giải quyết từng món một thức ăn trên bàn


-Họ ồn ào quá, cái gì mà S9 là thiên đường của phụ nữ. Nói thế có khác nào nói tớ ưu đãi tất cả nhân viên là nữ thôi chứ - Tae bực bội – thiệt là quá đáng


-Có gì sai trái đâu – Sò nhai nhóp nhép


-Cậu…tớ…


-Sò nó nói chuẩn không cần phải chỉnh đâu, cậu tớ cái gì…Kim Tae Tae, cậu là một con dê cụ với tuổi già tỉ lệ nghịch với chiều cao – Sún ném cho Tae cái nhìn chết chóc


-Ơ…honey…tớ---


-Aigoo, ồn quá, cậu ấy chuẩn bị nói tiếp kìa – Yul bịt miệng Tae lùn lại



**


U.S


“Trở về buổi họp báo”



-Mọi người yên lặng – Tiếng những người bảo vệ đồng loạt hét


.


.


.


-…Vâng... “Tôi thích phụ nữ”…Đó là tựa đề của một luận án tốt nghiệp của người bạn thân tôi. Cậu ấy học về chuyên ngành đạo diễn…Tôi đã nhận lời giúp cậu ấy và bởi vì tôi không có nhiều thời gian rảnh nên chúng tôi đã tận dụng đêm diễn ra mắt của nhóm nhạc mới f(x) để quay. Không hiểu tại lí do gì, chỉ duy nhất hình ảnh và clip của tôi được truyền tải ra ngoài. Tôi khá không thoải mái với việc làm đó – Jess cười nhẹ


-Vậy cô có đoán được ai làm việc đó không?


-Tôi chưa bao giờ nghi ngờ người khác bằng sự phán đoán. Vậy nên, thật không may, tôi chưa thể trả lời quý vị được.


-Vậy cô có thể tiết lộ người “bạn diễn” của cô là ai không? – 1 tiếng nói vang lên


-Oh, tất nhiên… Đó là Tiffany Hwang


-Có phải cô ấy là con gái út của chủ tịch Hwang và là bạn gái của KHJ, con trai ngài chủ tịch Kim Hook Jae, chủ nhân trẻ của chuỗi khách sạn cao cấp HJ không ạ?


-Vâng






**



Hàn


“Seoul”


-Omo…cái quái gì vầy nè trời. nói kiểu này giống tạt nguyên bình xăng vào người Tiff unnie rồi châm lửa đốt quá – Yoong đánh rơi chiếc muỗng trên tay

-Tsk tsk…những con người khó hiểu – Sò lắc đầu bó tay

-Tớ dám chắc là Sica baby đã có sự chuẩn bị kĩ lưỡng rồi – Sún chỉ tay về phía màn hình


**


U.S


“Buổi họp báo”


Đúng như Sún nghĩ, phía sau lưng Jess đang hiện lên đoạn clip chuẩn trước khi bị xóa đi. Hình ảnh của Jess và Tiff hiện lên rõ mồn một. Tất nhiên, nó là đoạn clip đã được qua chỉnh sửa chi tiết


.

.

.


-Tại sao bạn cô lại chọn cô cho đề án tốt nghiệp của anh ấy?


-Lí do đơn giản thôi..vì chúng tôi là bạn thân – Jess nhún vai

-Nhưng theo chúng tôi biết thì trước đây cô cũng từng hẹn hò với một cô gái. Điều đó có đúng không? Và Tiffany Hwang, bạn trai cô ấy có biết việc cô ấy làm không?









-Có gì khác nhau giữa hẹn hò một người đàn ông và một người phụ nữ? Cũng là yêu thôi, cũng là những việc làm thuần túy như mọi người vẫn làm thôi. Tôi thật sự không quan trọng việc đó, ít nhất trong cả mấy tỉ người trên thế giới tôi có được 1 người để ở bên, lo lắng và yêu thương cùng. Chẳng phải điều đó tốt hơn phải cô đơn một mình suốt cả đời sao? Tôi được sinh ra trên đời thì tôi có quyền được sống là chính tôi! Tôi chưa hề phủ nhận thông tin đó là hoàn toàn sai sự thật (nhếch môi). Còn vấn đề của Tiffany và bạn trai cô ấy, xét về phương diện người ngoài, tôi không thể biết được giữa họ có chuyện gì sau rắc rối lần này không, nhưng chúng tôi có lần họp mặt nhau, tôi, người bạn thân, Tiffany và bạn trai cô ấy. HJ oppa là người khuyến khích Tiffany nhận lời chứ không phải là ý muốn riêng của cô ấy. HJ oppa còn nói rằng, đã không làm thì thôi, một khi nhận lời thì nên dồn hết tâm trí mình vào mục tiêu đặt ra. Anh ấy hài lòng vì tôi và Tiffany đã hoàn toàn nhập tâm vào kịch bản. Vậy thì lấy cớ gì để chúng ta làm căng thẳng họ bởi một vấn đề không có thật? Vâng, họ là cặp đôi đẹp và bền vững nhất tôi từng biết. Tiffany là mẫu hình lí tưởng của tất cả cách chàng trai, một bông hoa đã có chủ nhân xứng đáng vậy nên tin đồn lần này…nó chẳng phải vô lý quá sao chứ? Và nếu như mọi người không tin lời tôi, cách tốt nhất là hãy đi chứng thực một lần rõ ràng từ phía HJ. Anh ấy sẽ cho mọi người câu trả lời rõ ràng nhất chứ không phải tôi hay Tiffany. Tôi thật lấy làm tiếc và có lỗi với họ về chuyện này (tỏ ra có lỗi)… shhh…


-Vậy chúng tôi có thể biết được khi nào đoạn film ngắn của người bạn cô được chiếu và ở đâu không?


-Anh ấy chưa nói gì cả và sự thật thì chúng tôi chưa hoàn thành xong vài phân cảnh cuối. Nhưng chắc nó sẽ sớm xuất hiện thôi...Ý tôi là khi nào bạn tôi tốt nghiệp đấy...

-Khi nào bạn cô tốt nghiệp? Và cậu ấy là ai?


-Xin lỗi, đó vượt quá khả năng trả lời của tôi...Tôi nghĩ mình đã nói hết ý, bây giờ chúng ta nên vào vấn đề chính hôm nay thôi


Jess khôn ngoan dừng lại đúng lúc và lèo lái buổi họp báo đi về đúng hướng của nó.



**


Đại dương bao la

“Trên khoang máy bay hạng thương gia đi về Hàn”

Hahaha

-Yes!…Thật là giỏi

Mich đang đọc tin tức nhưng cô giống như một cổ động viên cuồng nhiệt đang theo dõi trận chung kết bóng đá sung sướng khi đội nhà ghi bàn thắng. Cô nhảy cẫng lên reo hò mặc kệ bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào cô như người ngoài hành tinh lạ

-Oh…sorry..híhí

Mich che mặt ngồi xuống nhưng vẫn cười khúc khích trong cổ họng

-Joong à, tôi để xem phản ứng của cậu ra sao. Thật sung sướng quá đi



**


Hàn


“Hoot”


-Đây mới thật sự lột tả hết được câu “gậy ông đập lưng ông” như thế nào – Yong khuấy đều cốc cf


-Nhưng như thế thì cánh phóng viên sẽ làm phiền Tiff unnie - Hyun thở ra


-Em đừng lo, trả lời theo cách của Jessica thì cánh phóng viên chỉ chăm chăm vào HJ mà thôi. - Yong nhạy bén


-Em không thể ngờ được Sica unnie lại nghĩ ra được cách gỡ rối hay như vậy – Hyun nói với Yong


-Việc tập đoàn Jung lớn mạnh như ngày nay phần lớn là nhờ vào cô ấy.


-Em có biết một chút về chuyện Sica unnie từng phụ giúp cho chủ tịch Jung điều hành công ty nhưng quả thật, unnie rất tài giỏi – Hyun đầy vẻ ngưỡng mộ


-Oh, nói đến người tài giỏi anh mới nhớ, chốc nữa sẽ có 1 người tài xuất hiện. – Yong ra vẻ bí mật

-Ai vậy ạ? – Hyun tò mò

-Cô ấy học cùng trường Y với anh nhưng giỏi hơn anh nhiều. Lát rồi em sẽ biết…đó là một sự bất ngờ

-Whoa…em không nén nổi thắc mắc rồi này

-Mình đi ra sân bay được rồi đó em – Yong nhìn đồng hồ

-Vâng, em sẽ nói với unnie của em



**



-Hyo unnie, em đi với bác sĩ Yong một lát ạ - Hyun đi vào trong bếp ôm lấy Hyo


-Em không rời anh ta ra được một lúc hay sao? – Hyo buồn bực


-Unnie


-Được rồi, em đi đi, nhớ nhắn với anh ta là đừng có làm chuyện gì quá đáng hơn nữa đấy. Unnie bẻ cổ anh ta nếu anh ta còn đưa em đi bar – Hyo bặm trợn với cây dao trên tay

-Oops, unnie…em biết rồi ạ…


-Hyunnie à, tối nay 8h mọi người sẽ tập trung ở nhà chúng ta đấy, nhớ về đúng giờ - Hyo gọi với theo dáng Hyun



**


U.S



Xoảng ~~~~~~~


-Joong, cẩn thận

Leo vội vàng cúi xuống nhặt lấy mảnh vỡ

-Ông ấy đang gầm lên giận dữ và bảo rằng nếu tớ làm không được việc thì ông ta sẽ tự ra tay. Hôm qua là buổi họp báo của Jessica, hôm nay là tên Anthony... - HJ nắm chặt chiếc điện thoại trong tay

-Có chuyện gì? – Leo hỏi

-Anthony đột nhiên trở mặt không muốn nhượng lại số cổ phần của hắn – Joong đấm mạnh tay vào không khí

-Bây giờ tính sao?

-Haizzz, Đã đi đến mức này rồi, phải tìm cách nào đó thôi, chúng ta không thể dừng lại – HJ ngồi thừ người trên ghế

-Ông ta sẽ không từ một thủ đoạn nào đâu, Joong! Chúng ta có nên nhờ thêm người giúp đỡ không?

-Ai sẽ giúp tớ đây? – HJ ôm đầu rên rỉ

-Rất nhiều người, chỉ cần họ biết việc cậu đang làm, họ chắc chắn sẽ giúp cậu mà – Leo cố thuyết phục

-Nhưng…nhất cử nhất động của tớ đều có người theo dõi. Nếu không, cậu đâu cần phải ở nơi hẻo lánh như thế này

-Joong, xin lỗi…lẽ ra tớ không nên tồn tại trong cuộc đời cậu – Leo ôm lấy HJ

-Cậu dạy tớ cách làm người. Nếu không yêu cậu, tớ đã dấn sâu vào vòng tội lỗi và làm con bù nhìn rơm cho ông ấy sai khiến rồi. Leo, tớ sẽ làm mọi thứ để chuộc lại lỗi lầm, kể cả việc bị người khác khinh bỉ tớ cũng sẽ làm. Chỉ cần cậu ở cạnh tớ thôi


Một hình ảnh KHJ yếu đuối dựa dẫm vào người khác chưa bao giờ xuất hiện trong mắt mọi người trừ Leo.


-Hứa với tớ rằng cậu sẽ không sao. Mỗi ngày phải giam mình ở đây, tớ thật sự rất lo lắng. Mich, Steph và cậu đang sống như thế nào, liệu có chuyện gì xảy ra hay không? Còn bố, tớ thật sự có lỗi với mọi người

-Con người ấy là một kẻ quỷ quyệt, ông ta không tin tưởng hoàn toàn ở tớ. Ông ta sai Daung giám sát tớ từng li từng tí. Ngay cả ở nhà cậu, ông ấy cũng cho người vào đó theo dõi. Tớ thật sự mệt mỏi với việc đóng kịch, Leo…





-Từ sau vụ để bác Lee trốn thoát, ông ta hối thúc tớ hơn nữa…Tớ…aissss…bác Lee, chắc chắn bác ấy biết được chuyện gì đó. Mọi lần bác ấy đến tìm tớ, Daung đều nói là bà ta đến xin tiền và đuổi đi…Tớ đang bị cô lập dần – HJ tức tối

-Hãy tìm đến Jessica, chỉ có cô ấy mới giúp được chúng ta – Leo đưa ra lời khuyên

-Tớ không tin cô ta, tớ từng nghĩ rằng cô ta thật lòng với Tiff và để họ tìm đến với nhau. Nhưng cô ta vì giữ quyền thừa kế mà khiến cho em ấy lao đao. Tớ làm sao có thể tin tưởng ở con người như thế? Sáng hôm trước, tớ đã thật sự rất tức giận và đã đánh Tiff, phần vì tớ phải diễn sao cho thật đạt trước mặt tên tay sai của ông ta, phần tớ đau lòng vì tình trạng của Tiff. Con bé vẻ như bị shock nặng, Jessica không đáng để làm em gái chúng ta tổn thương nhiều đến thế…

-Nhưng chúng ta dần vào ngõ cụt rồi Joong à, biết đâu được việc này cũng là nằm trong tính toán của cô ấy thì sao. Nếu như Anthony không đồng ý bán lại toàn bộ cổ phần cho cậu, lão già đó chắc chắn sẽ ép buộc cậu chuyển nhượng hết tất cả số cổ phần cậu đã thâu tóm được và nuốt gọn tập đoàn của gia đình tớ. Joong, chúng ta không thể ngồi yên được nữa. tớ cần phải quay về, cậu không thể vì lo cho sự an toàn của tớ mà làm nguy hiểm đến cuộc sống của cậu được.


-Không…không…cậu phải ở đây. Nếu cậu quay về bây giờ và công khai chống đối, ông ta sẽ đoán ra được việc tớ gài bẫy cậu cá cược là giả. Đến khi đó, mọi thứ sẽ càng rối thêm nữa. Tớ sẽ tìm cách nói chuyện với Jessica


HJ siết chặt lấy Leo thêm lần nữa rồi đứng lên đi ra cửa


-Joong, cẩn thận. Tớ chờ cậu


-Uhm, I love you – HJ cười hiền lành





**





-Xin chào, tôi là Tiffany. Mong mọi người giúp đỡ và hướng dẫn cho tôi trong công việc.

Tiff giản dị với quần jeans áo sơ mi trắng đang bắt tay từng người trong phòng họp


(mời xem hình outfit của em ấy ở sân bay)






**


[To: J]

[Ánh mắt đượm buồn, vẻ mặt gượng âu sầu, người ốm tong teo. Kết luận…J đi cả hồn T cũng mất, thân xác còn lại cũng như không]

[From: Key]

Key đứng nấp ở phía sau toét miệng cười, mắt lia về phía trước nhưng…hai tay giấu ở sau lưng cô gái béo phì thì đang bấm khí thế


-Hi



Tiff nhoẻn miệng cười với Key và chìa tay ra

-Ơ..hi, tôi là Key


-Oh…Key? Cậu có phải là trợ lí của tôi không? – Tiff thân thiện


[K’sP: Nhiệm vụ của Key đáng thương còn kinh khủng hơn rất nhiều ấy chứ]


Tuy nghĩ là nghĩ như vậy nhưng Key cũng diện lên một nụ cười thật đẹp và đầy tốt lành đáp trả lại Tiff

-Vâng đúng vậy


.

.

.

-Vì tôi thật sự không có chút khái niệm gì về việc điều hành một công ty là như thế nào. Nên tôi hi vọng tất cả mọi người tận tình chỉ bảo cho tôi. Nếu tôi có thiếu sót, xin cứ thẳng thắng góp ý. Tôi rất mong chúng ta sẽ làm việc vui vẻ với nhau



[K’sP: Tảng băng nhà tôi không tan thành nước cũng uổng. Cô thân thiện và ấm áp thế này cơ mà]



[From: J]


[Quá giờ ăn trưa 14’29s rồi, trong vòng 15’71s nữa cô ấy không có gì vào bụng thì cậu liệu mà giữ mạng sống]


Key toát mồ hôi hột giữa không khí lạnh 50 độ F của căn phòng. Jess đã nói thì không thể nào là đùa được.


[K’sP: Làm không xong, hổng chừng J lột da mình thiệt chứ chẳng đùa…shhh…Trời ơiiiiiii]

Ngồi nhấp nha nhấp nhỏm trên ghế. Buổi họp không có dấu hiệu gì sắp kết thúc. Mọi người thay phiên nhau tóm lượt về tình hình của phòng ban mình phụ trách. Chỉ duy nhất có Key là hết thở ra lại thở vô não nề

[To: J]


[IMPOSSIBLE]


[From: Key]










[From: J]


[DON’T CARE. STOP BLAMIN’, KEEP THINKIN’]

.

.

.

Kim dài đang nhích dần về số 6, còn 9’ nữa là hết thời hạn Jess đưa ra. Đột nhiên ánh mắt Key lóe lên một tia nhìn gian tà về phía còi báo cháy trong căn phòng. Như mở cờ trong bụng, anh xin phép ra ngoài đi restroom và hành động




Reng reng reng…SOS SOS SOS



Chưa đầy 1’ sau tiếng còi báo động có đám cháy kêu lên inh ỏi nhức tai. Mọi người ai nấy đều hoang mang không biết chuyện gì xảy ra thì bảo vệ tòa nhà chạy vào

-Mọi người ra khỏi căn phòng này…




**



Chốc sau

-Có vẻ như hệ thống báo cháy bị chập ở đâu đó nên đã hú lên. Thành thật xin lỗi đã khiến mọi người sợ sệt – Một người bảo vệ lên tiếng

-Chúng tôi không sao – Mọi người đồng thanh

-Wow, quá giờ trưa rồi, sao chúng ta không cùng đi ăn trưa nhà hàng ở dưới tòa nhà rồi vừa bàn công việc luôn nhỉ - Key gợi ý

-Ý kiến hay đó

Mọi người hồ hởi hưởng ứng

-Sếp à, cô thấy sao? – Key nhe răng cười với Tiff





-Tôi không cảm thấy đói – Tiff mỉm cười từ chối

-Nếu không có cô thì còn vui gì nữa. Sếp à…

-Sếp à… (bắt chước theo Key)

.

.

.

-Được rồi, vậy chúng ta đi

Tiff xuôi theo lời đề nghị của mọi người.



[To: J]


[Mission Complete]


[From: Key]



Họ vui vẻ cùng nhau rời khỏi đó để đến chỗ chờ thang máy đi xuống. Khi người cuối cùng bước vào trong, cửa thang máy đóng lại thì cũng là lúc Jess bước ra khỏi chỗ nấp đứng khoanh tay nhìn theo


-Nụ cười cũng không thể đánh tan đi nỗi buồn đọng trên mắt cô ấy, J à


Stevie đứng cạnh Jess


-Đến giờ hẹn với Anthony rồi, chúng ta đi…


Jess cố nén những giọt nước mắt chực lăn trên má, tạo dựng cho mình sự sắt đá, ra lệnh cho Stevie rời khỏi.



**

Trước cửa nhà hàng

...




-Chết, mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi để quên điện thoại trên phòng họp



Tiff vỗ trán nhớ ra rồi đứng lên cáo lỗi cùng mọi người.

-Sếp, tôi đi lấy giúp cô - Key lên tiếng


-Cảm ơn, nhưng tôi đi được mà...Tôi sẽ quay lại ngay, nhanh thôi...


.


.


.







Bụp




Ouch



-Sorry…




-Are you ok?


"Vòng tay"

“Jeti”



…Ơ…
Chap 30:


One more time - Laura Pasini




*JESSICA’S POV*


Nothing I must do

Không có điều gì tôi cần thiết làm cả

Nowhere I should be

Không một nơi nào tôi nên lưu lại

No one in my life

Không một ai trong cuộc đời

To answer to but me

Để trả lời ngoài TÔI


------




Tôi giật thót người - sững sờ

Người ấy, trước mặt tôi…cũng chẳng khá hơn

Một cuộc gặp gỡ trêu ngươi của số phận

Bàn tay gầy guộc đang run lên, chậm rãi…cô ấy chạm nhẹ vào chỗ hình xăm trên cổ tay tôi – Xúc động tột cùng

Giống như có thứ gì đó chắn ngang vào ống thở - nghẹn ngào lắm, nói không nên lời

Tim tôi cơ hồ ngừng đập

Thật sự khó khăn để làm điều gì đó trong lúc này, em có cảm thấy không?




Jessica…Jung - Bờ môi em mấp máy tên tôi, ngập ngừng…khe khẽ


------------

No more candlelight

Không còn ánh nến

No more purple skies

Không còn những bầu trời tím

No one to be near

Không còn ai để gần kề

As my heart slowly dies

Tựa trái tim tôi đang chết dần


--------



Chúa ơi! Con ước gì người đừng nhân từ như thế

Hãy khiến cho con chiên ngoan đạo của người lồng lên như loài quỷ dữ

Để con được xoa dịu, trấn an, mãn nguyện với chút nhỏ nhoi của ánh sáng hi vọng

Hãy khiến nỗi đau trong con vơi bớt đi phân nửa

Để con còn nghị lực đáp trả lại đôi ba tiếng ngọt nhạt kia

Nhưng Chúa ơi!

Tại sao người vờ không nghe không thấy?

Tại sao người thờ ơ với lời cầu khẩn từ nơi con?









Tại sao vậy?

Xót xa lắm, hãy cứu vớt con

Nhớ nhung lắm, hãy nâng đỡ con

Bất chợt, tôi nghĩ đến chuyện lao đầu vào dòng xe tấp nập trên đường kia hòng kiếm sự giải thoát khỏi trò hành xác

Trò cút bắt mà kẻ bắt đầu…chính là TÔI

Phải chăng…tôi chưa bao giờ ngu ngốc hơn thế?







-Tôi có xem buổi họp báo, Jessie…nói hay lắm - *Cười*





Vâng…

Em đang cười để không ai thấy, không ai hay những giọt lệ ứa ra từ tim ngoại trừ chính em

Em cứ cười để nỗi niềm cay đắng cũng theo đó mà vỡ ra cho sóng mũi tôi chợt cay

Và hãy cứ khép hờ đôi mắt lại…

Để đừng nhận ra rằng tất cả các cơ thần kinh trên khuôn mặt tôi đang rút lại



Tôi đau lắm, em có biết?

Có thể có, có thể không

Yếu đuối, tôi cố kiềm lòng để không bật ra tiếng khóc

Em vẫn không buông lơi cổ tay tôi, bấu thật mạnh…

Đau điếng!!!

Lạnh lùng giật nó về bên mình

.

.

.

Dù biết rõ ràng đã muộn để che giấu cái hình xăm lồ lộ ấy nhưng bản năng vẫn thôi thúc tôi làm.

Dù biết sẽ chỉ càng làm em tổn thương



Ngó lơ, tôi cho tay vào túi quần để giấu nhẹm đi việc nó đang bóp lại chặt như thế nào

Em khẽ cau mày



Ánh mắt em… thật khó hiểu



Một chút lạnh lùng

Một chút ấm áp



Một chút dửng dưng như không quen

Ừ có còn là gì của nhau nữa đâu cơ chứ

Ta vốn chỉ là…là người không quen từng ghé tạm đời nhau thôi, phải không em?

.

.

.

-À…uhm…em không sao chứ? Tôi hơi vô ý, xin lỗi đã đụng phải em. Tôi nên đi…



Tôi thừa khôn ngoan để cất giấu nỗi niềm riêng vào lòng. Chúng tôi đang ở giữa bầu không khí ngượng ngùng và gắng gượng





**



-Uhm…Tôi cũng vậy. Jessie ah! Khi nào bộ film được trình chiếu, đừng quên tên tôi nhé! Tôi đang rất muốn biết…mình…đã nhập vai như thế nào


.


.


.


Rỗng




-----



If I could hold you one more time

Nếu mà tôi có thể giữ em thêm một lần nữa

Like in the days when you were mine

Giống như những ngày xưa, những ngày em còn là của tôi

I'd look at you 'till I was blind

Tôi nhất định sẽ ngắm nhìn em cho đến tận khi tôi mù lòa

So you would stay

Để em bằng lòng ở lại…

I'd say a prayer each time you'd smile

Tôi đã thầm nguyện cầu mỗi khi nụ cười em điểm trên môi

Cradle the moments like a child

Bế bồng những khoảnh khắc như một đứa trẻ nhỏ

I'd stop the world if only I

Tôi nhất định sẽ dừng cả thế giới này nếu như chỉ duy nhất điều đó

Could hold you one more time

Tôi mới có thể giữ lấy em thêm một lần nữa






------------



Tiffany…

Chất giọng khàn khàn đặc trưng của em đánh gục sức chịu đựng nơi tôi

Chẳng thà em cứ lướt qua vô tình như 2 kẻ lạ

Con hơn em bỏ lại tôi trơ trọi giữa nơi này

Một mình - đứng chết lặng

Nước mắt ứa ra

Em cứ vậy, từng bước…dần cách xa

Chỉ còn dư vị của thoáng hương quen thuộc chưa kịp tan trong gió

Tôi lạc lõng - ngoái nhìn theo

Tôi còn trông đợi gì? - Những ngọt ngào từng trao…? – Hay vào một cách cư xử khác?

Đáng mà…tôi đáng bị trừng phạt như thế mà…

Chỉ có điều…

.

.

.

Ngực trái tôi…tại sao nó lại đau đến thế này?



Fany…

Fany ah…



---

One more time…

---



*END POV*






**


“Seoul”



[To: Yong]

[Yong~~, chuyến bay đến sớm hơn dự kiến nên tớ phải tự thân vận động tìm chốn dung thân trong khi chờ đợi cậu thôi. Đợi cậu ở “Hoot” nhé! Bye^^]






**


“Hoot”

Đã hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà người khách ngồi ở chiếc bàn đặt ngay góc cửa tiệm vẫn không có dấu hiệu muốn gọi món.

-Gặp trúng ca khó rồi unnie ơi – 1 nhân viên làm việc trong tiệm thất thểu trở về sau một hồi vật vã

-Sao vậy?

-Người ở trển mới xuống – Cô ấy chỉ chỉ lên trời

-Là sao? Johee, không được nói khách như vậy – Hyo tủm tỉm cười nhưng mắt vẫn lườm nhẹ người vừa nói

-Unnie, em nói thật mà…tại vì người ta hổng có hiểu “tiếng em”, hiểu tiếng anh thôi thành ra…aigoo…

Cả đám nhân viên cười rần rần

-Em thật lắm điều…thôi được rồi, để chị ra xem sao – Hyo gấp đống sổ sách lại

-Bảo trọng unnie nhé!!!



*tiếng khúc khích*

1 2 3 4 5 cái đầu lấp ló nhìn theo



.

.



-Xin chào, tôi có thể giúp được gì cho quý cô? – Hyo mở lời bằng tiếng Anh

Cô khách hàng nhướng mắt có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tuyệt đối im lặng, xem chừng rất chăm chú đọc menu. Về phần Hyo, cô nhìn người khách cứ lật
qua lật lại cuốn menu mà lòng tránh khỏi thắc mắc

[H’sP: Chẳng lẽ cô ta cũng không hiểu tiếng Anh sao ta???]



Tik tok tik tok

.


.


.


-Quý---

-Cô nói tiếng anh?

Shhhh… cô ta cuối cùng cũng chịu lên tiếng sau gần cả trăm thế kỉ

-Yes, tôi rất sẵn lòng nếu cô cần giúp đỡ - Hyo cười tươi rói

-Oh…vậy tôi muốn order mấy thứ, nhưng có lẽ hơi cầu kì một chút – Người khách dùng tiếng Hàn

*Shock tập 1* - Khuôn mặt không thể nào đơ hơn được nữa




[H’sP: Trời à, cô ta muốn gì đây, biết tiếng Hàn sao không nói ngay từ đầu. Dễ nóng thật!!!]

-Tiệm cô có thể làm được không? – Cô ta hỏi vẻ mặt khinh khỉnh

-Được được…tại sao lại không chứ. Phương châm tiệm của chúng tôi là… “tuy cà phê cà pháo nhưng chu đáo hơn ở nhà” cơ mà (tự hào)…Vậy…tôi có thể lấy order bây giờ luôn không ạ? – Hyo nuốt cục tức vào trong, giả đò đon đả

Người khách hơi mỉm cười, liếc nhìn Hyo bằng nửa con mắt trước khi phán gọn

.

.

.

-OK…cho tô mì gói với ly nước lạnh!

-Hả???

*Shock tập 2* - Giận tím ruột, nhìn trừng trừng vào đối phương tưởng chừng như sắp ăn tươi nuốt sống người đó

-Quý khách à…(hít thở)...có gì nhầm lẫn ở đây không ạ? – Nén giận, Hyo nghiến răng ken két, phải dằn lòng lắm cô mới giữ được bình tĩnh trước vẻ mặt bình thản của kẻ shock hàng kia

-Không! Vì nó không có trong menu nên tôi mới nói đó là những món cầu kì – Mặt không chút biến đổi sắc, vẫn câng câng đáng nguyền rủa


.


.


.


[H’sP: Được lắm…cô dám chơi xỏ HyoYeon này, cô chán sống rồi…]




-Ồ…vâng…vậy quý khách còn cần gì nữa không? – Lấy lại phong độ thường ngày, cười nguy hiểm

-Không, tôi sẽ suy nghĩ tiếp trong khi chờ đợi bạn. Cảm ơn – Cười lừa tình




**


(Nửa tiếng sau)


-Thức ăn của cô đây, chúc ngon miệng – Hyo vui vẻ đặt khay thức ăn lên bàn

{Phản ứng của khách}

*Cười*

*Trố mắt*

*Há hốc*

*Trừng*




-WTF!!! Tôi đợi nửa tiếng đồng hồ để nhìn thấy mấy thứ này sao?

-Ồ, có gì không đúng sao thưa quý khách – giọng ngọt ngào như rót mật vào tai

-Cô còn hỏi nữa à? – giận dữ

-Quý khách…tôi xin lỗi nếu cô đợi hơi lâu…nhưng bởi vì đây là những món ăn rất công phu và cầu kì (cong môi) cho nên đó là chuyện thường thôi ạ.

-Ah hahh…được…đúng lắm…vậy cô nói xem thế này là sao?


Cô ta chỉ vào gói mì trong tô, nó còn nguyên bao bì


-Ồ, đây...tôi đã ghi rõ ràng order “cầu kì” của quý khách lại đề phòng thiếu sót


Hyo chìa ra tấm giấy order


Bàn 1 người – gần cửa sổ

Món ăn: 1 TÔ mì GÓI

Thức uống: LY nước LẠNH




-Ực…cô--- không nói nên lời

.

.

.

-Michelle!!!

Yeah, có lẽ mọi người đã đoán ra được cô gái nãy giờ quấy phá tiệm của Hyo là ai ngay từ đầu rồi nhỉ??? Không ai khác hơn đó là cô chị cả Michelle của Tiff. Nhưng ông bà ta có lắm câu chẳng sai

“Vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Núi cao còn có núi cao hơn”

Mich ấm ức nhìn TÔ mì GÓI rồi ném cho Hyo cái nhìn tóe lửa trước khi chưng lên một nụ cười tươi roi rói (thiệt là …sợ vs 2 bà này luôn)

-Hey…what’s up!!!

Yong kéo tay Hyun đi đến chỗ Mich, họ vô tình chẳng biết chuyện gì đang diễn ra

Cuộc chiến tạm thời được bấm nút STOP


-Yong, lâu không gặp, cậu thế nào? – Mich mừng rỡ ôm lấy bạn mình

-Thì ra thế… - Hyo trề môi dài cả thướt

Hứ ( Mich liếc Hyo sắc lẻm)

-Yong, cậu không với JuHyun sao?

Mich coi Hyo như cái gai trong mắt cần nhổ bỏ, cô lờ tịt phản ứng của Hyo, tay bắt mặt mừng trò chuyện với Yong

-Ồ..cô ấy----

Yong chưng hửng nhìn Hyo ba chân bốn cẳng chộp lẹ lấy Hyun kéo đi chỗ khác





*Bên phía này*

-Hyunnie, em quen cô ta huh? – Hyo ghé kéo Hyun ra hơi xa xa hỏi nhỏ

-Dạ…hình như không ạ - Hyun nhìn Mich ngờ ngợ

-Vậy tốt, xã hội đủ loại người mà cô ta là loại nai vàng ngơ ngác như em nên tránh xa – Hyo chép miệng

-Oops…sao unnie lại nói như vậy? – Hyun ngạc nhiên tột độ



*Bên phía kia*


-Yong, gì thế? – Mich vỗ vỗ tay Yong

-À..cô ấy ở đằng kia

Nhìn theo hướng Yong chỉ, mắt mich sầm lại

- Cô bé đi với cậu hay bà cô già kia là JuHyun? Mich hất mặt

-Suỵt…cậu nói nhỏ nhỏ thôi…HyoYeon nghe được là tớ với cậu khỏi đặt chân vào “Hoot” luôn đó. JuHyun là cô bé đi với tớ, mà sao cậu lại bảo HyoYeon là bà cô già?

Yong giật bắn người, níu níu kéo kéo Mich đi nhích ra xa xa chỗ của HyoHyun thêm một tí, nói nhỏ hết mức có thể

-Hừ…bà cô già… - vẫn ấm ức quá thể nói huỵch toẹt lên cho thiên hạ nghe luôn

-Này, cậu sao thế. Phép lịch sự có thừa ở Mỹ đâu cả rồi??? – Yong bịt miệng Mich lại

-Nhìn đi…cô ta dám chơi tớ một vố. Hỏi có tức không cơ chứ

Hả…hahahahahahahaha

Yong ôm bụng cười ngặt nghẽo

-Thì ra vậy…cả tiếng đồng hồ vừa rồi cậu chọc ghẹo con gái người ta để bại trận thê thảm phải không?

Bum (đánh vào lưng)

-Cậu…đáng ghét

Mich trừng mắt – Yong im bặt

-Khục khục…(nén tiếng cười) bạn hiền ơi là bạn hiền…cậu gặp trúng thứ dữ rồi – Yong vẫn không thể nào ngưng cười khi nhìn vào tô mì và ly nước lạnh trên bàn

-Vừa lùn còn vừa…khó ưa

-Nếu cậu không bắt nạt người ta trước thì chẳng đời nào HyoYeon lại cư xử thế với khách đâu – Yong cứ như người mang guốc đi trong bụng Mich

-Vì tớ chán…không ngờ - Mich thở hắt ra

-Vậy thì còn than thở cái gì. Lỗi của cậu cơ mà – Yong tặc lưỡi

-Nhưng…tớ ấm ức

- Vâng…cậu ấm ức…còn tớ thì sao…Nhờ ân huệ của cậu mà bây giờ chị gái JuHyun nhìn tớ thêm phần 10 phần chết chóc – Yong não nề

Xía (lại lườm Hyo trước khi ngồi xuống bàn)





*Phía bên kia*

-Đó em xem…cô ta ở trong hang cọp mà miệng oang oang dám bảo unnie là bà cô già. Đã thế, lại còn là bạn của cậu ta nữa…đúng là cá mè một lứa. Gây sự với người ta còn không biết xin lỗi xin phải, cái mặt câng câng chảnh chảnh…Xấu mà bày đặt làm giá, già mà tưởng trẻ ngước mặt cho cao… Unnie là unnie ghét lắm nhá --- Xía!!! – Hyo liếc xéo lại Mich

-Unnie… thật kì cục, giống như đang chia phe ra đánh nhau vậy. Dù sao…chị ấy cũng là bạn của bác sĩ Yong mà, bỏ qua đi mà unnie… - Hyun năn nỉ

-Bác sĩ Yong…bác sĩ Yong…em thật tình…mau thay đổi…cậu ta bày hư em rồi.

Hyun cố xoa dịu tình hình nhưng xem ra cô đang vô tình làm bùng thêm cơn giận của cô chị thì đúng hơn

-Unnie… - Hyun méo mặt




*Speechless*


Bên này Hyun, bên kia Yong, 2 vẻ mặt khó xử tội nghiệp

Bên này Hyo, bên kia Mich, 2 tấn bộc phá đang chờ người châm ngòi nổ

Người đứng, kẻ ngồi, chốc chốc Yong lại len lén ngó về phía Hyun cầu cứu

Người ngồi, kẻ đứng, Mich vò nát bịch mì gói như Trần Quốc Toản của Việt Nam ngày xưa bóp nát quả cam trong sự căm hơn tột đỉnh




**


-Chủ quán đâ---


(Mich há miệng)

-Hyo unnie…em đói quá điiiiiiiiii

(đành ngậm lại)

Tình hình chiến sự 2 bên đang rất mực căng thẳng và chuẩn bị tái bùng nổ thì từ đâu Yoong phóng ào vô ôm chầm lấy Hyo hôn lấy hôn để

-Yoong, bên này…bên này – Yul lon ton theo sau kéo Yong ra khỏi Hyo, tay chỉ chỉ vào má mình


O.M.G

Hyun cúi gầm mặt xấu hổ + bó tay

Cũng may là lúc này cửa tiệm vắng khách chứ không thì…

.

.

.

-HyoHyun…tớ cũng đói nữa…

Bạn Sò cũng từ đâu bay vào bá vai bá cổ 2 người – 1 cao, 1 thấp







-LÀM GÌ ÔM ÔM BỰC BỘI… BUÔNG RA COI!!!

Hyo trút bực tức trong lòng ra.

Đúng là giận quá mất khôn, hình tượng cô chủ quán xinh đẹp, độc thân, vui tính…đang trên đà tiêu tan theo mấy khói

Móm và Sò đơ như cây cơ

-Rồi, ai xúi quẩy chọc ghẹo trúng nàng rồi – Yul ngán ngẩm

-CẬU…đi lại tắt đèn cửa tiệm – Hyo chỉ Sò – Dọn dẹp nghỉ sớm!!!

-Sao vậy unnie? – Hyun khổ sở

-2 con ma to đùng đang lù lù ngồi ám chỗ đó mà bán buôn gì được nữa – Hyo gắt



???



-MICHELLE UNNIE????

-Oh yeah

-Unnie là chị của Tiffany unnie phải không ạ? – Yoong ào ào

-Em biết em gái chị hả?

Gật gật

-Unnie, Tiff unnie có khỏe không ạ?

-Mới phát hiện bị bệnh tim cấp tính em ạ - Mich cười- mà sao em biết Tiff nhà chị?

-Em với JuHyun học cùng trường với unnie ấy và đôi khi còn là học trò nữa mà. Với lại…em là em họ của Sica unnie nên biết hết - Bộ mặt cá sấu con thơ ngây, trong sáng

-Haha, vậy hả?? Hèn nào đáng iu như nó zậy đó, chả bù…ai kia – tận dụng thời cơ xỉa xói

-Hứ, ta nói…thiệt khó nhận ra…cô em thì đẹp lạ đẹp lùng, đẹp từ tâm hồn tới tận hình thức...còn bà chị, shhh, ông trời ác chi mà ác dữ ác dằn, ta nói…xấu đều mà, xấu từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ đằng trước tới đằng sau luôn

-Xin lỗi, làm chị nên nhường nhịn em thôi. Nói người ta phải biết nhìn sang trái trước chớ - Mich đốp chát



TRỜI ƠIIIIIIIIIIII!!! ĐỦ RỒIIIIIIIIIIIIIII

-Vì Chúa, vì Jessica và Tiffany, vì cả cái nhà họ Hwang…cậu làm ơn thôi đi được không, Michelle Hwang? Rốt cuộc cậu về Hàn Quốc để bán cá hay về để xử lí công việc? - Yong chịu hết nổi

-Hừ…tớ…xử lí công việc – Vẫn hậm hực

-Vậy được rồi, người quen cả, ai lại cứ làm thế, mất mặt quá

(Lời au: Mất mặt trước bà chị vợ tương lai hả Yong???)

-Coi như tớ nể cậu, đợi tớ tính tiền, mình đi.



Mich nghe đến việc cần phải lo nghĩ thì trở nên nghiêm túc hẳn.

-JuHyun, Jessica gửi em cái này – Mich mở túi xách lấy ra một phong bì màu vàng – chúng ta gặp nhau sau.

-Unnie sẽ ở khách sạn sao ạ? – Hyun chợt hỏi

-Uhm…có lẽ vậy. – Mich gật đầu

-Hay là…unnie ở cùng em cho vui – Hyun đề nghị

-Đúng đó – Yul đồng tình, ít nhiều cô cũng biết việc gì đang diễn ra

-Nhưng…

-Unnie, đồng ý đi mà…lẽ ra…em tính đề nghị unnie về nhà em nhưng…(ngập ngừng)

-Sao không nói đại ra là Yul Đen nó đóng đô ở đó nên ngại – Sò kê tủ đứng

Hahaha

Mọi người cười vang. Hyun đưa mắt nhìn Hyo dò ý

-Dù sao…nhà cũng còn một phòng trống…

-Yeahhh, vậy có phải vui vẻ cả làng không – Yul vỗ vai Hyo

-Cảm ơn mọi người



*MICHELLE’S POV*

Những con người này, mỗi người mỗi tính cách, mỗi người mỗi suy nghĩ nhưng họ lại khiến cho người khác phải ngưỡng mộ sự thân thiết và hi sinh cho nhau như vậy.

Tôi biết lí do vì sao JuHyun đề nghị tôi ở cùng em ấy và có vẻ như một vài người trong số họ cũng biết được ít nhiều.

Suy nghĩ thấu đáo tôi quyết định nhận lời ở cùng JuHyun.Dù sao tôi cũng không thể nào xoay sở một mình ở nơi lạ lẫm này được. Yong còn có công việc của cậu ấy. Cả chuyện tôi không biết HJ sẽ làm gì nếu biết tôi đang ở Hàn tìm kiếm bằng chứng kết tội cậu ta nữa..

Tôi không sợ, chỉ là tôi không thể làm hỏng việc được

Công ty cần tôi, mối quan hệ của Jeti cần tôi, mọi thứ đang cần tôi








**



Lúc này tôi đang ở trong phòng JuHyun. Sau khi TaeYeon và Sunny đến “Hoot”, họ đóng cửa tiệm và cùng nhau đi chợ. Hôm nay chắc tiệc tùng thâu đêm…
Không quá khó để tôi nhìn ra được TaeSun là một đôi, Yoona và cô gái có làn da ngăm đen quyến rũ ấy là 1 cặp. Họ thật sự rất dễ thương đúng như lời kể của Steph và Jessica tóm lược lại cho tôi trước khi về Hàn Quốc.

Nhìn sơ căn phòng, tôi có thể tóm gọn trong 4 chữ

Ngăn nắp, đơn giản

Ngoài chiếc giường, bàn trang điểm và 2 tấm hình cỡ lớn được treo trên tường thì không có gì đặc biệt trừ sách và sách.

1 tấm ảnh gia đình có bố mẹ và 2 chị em JuHyun – tôi đoán vậy

Tấm còn lại là…

Xem nào…1 2 3 4 5 6 7 8 oh…9 – Bali 2011

Bên dưới còn có chữ kí của mỗi người và vài dòng tâm sự…

Oh, vậy ra JuHyun sắp đi đâu sao?

Tôi nén sự thắc mắc dâng lên trong lòng bước đến bàn trang điểm của em ấy

Những tấm sticker được dán vòng quanh tấm gương

Phần nhiều là hình của Jessica và JuHyun

Vậy cũng đủ để hiểu Jessica quan trọng thế nào trong tim cô bé!



Với những việc JuHyun đang làm vì Jessica, tôi không thể không ngưỡng mộ sự cao thượng ấy

JuHyun có một tấm lòng thật đẹp…thảo nào Jessica lại cưng chiều đến vậy. Cả Yong nữa, cậu ấy chắc chắn đang trồng cây si trước nhà JuHyun mỗi ngày…

Nhưng xem ra, Yong bạn tôi gần như là nắm 0% cơ hội để chiếm được tình cảm của cô bé ấy.


.


.


.

Ô

Ánh mắt tôi dừng lại ở bức ảnh 2 chị em JuHyun chụp chung

-Đáng yêu quá

Tôi bật thốt lên với sự dễ thương của cả 2 trong bức ảnh. Mải mê suy nghĩ về cô em, tôi quên mất cô chị…thú vị thật, tôi không ngờ Jessica lại nói trúng phóc được kết quả cuộc chạm trán của tôi với HyoYeon

“Em nghĩ trong số họ Hyo là hợp với unnie nhất đấy”

Email dong dài, nhưng duy chỉ có câu đó là ám ảnh tôi mãi.

Hợp á...hợp cái con mắt tui thì có...

Nghĩ đến cô ta...thật phải đề phòng gái đẹp...gái đẹp thường là gái chảnh, quả đâu có gì nói quá

Cơ mà mình cũng đẹp vậy...

Shhh...sửa lại thành "Gái tưởng mình đẹp như cô ta thường là gái chảnh"

Ô hay...thế thì nói tóm gọn lại là "Xấu thường chảnh" cho rồi

hahaha

*Cười tự kỉ*



**


Tiếng ồn ào bên ngoài, chắc mấy đứa nhóc đó đã về. Tạm gác ngang dòng suy nghĩ, đêm đầu tiên ở Hàn cũng nên quên đi những muộn phiền chứ phải không nào???


*END POV*


**


Bốp


-Thằng ăn hại, mày đã nói thế nào hả? Chắc chắn thế kia mà. Khốn kiếp…


Bốp

2 tát tai như trời giáng bay thẳng vào mặt HJ không thương tiếc. Trong cơn tức giận, Mr.Kim đối xử với HJ như một súc vật không hơn không kém



-Tao hận nhà họ Hwang, tao hận cả lũ chúng nó tận xương tận tủy mày có nghe rõ chưa????

Hự…rầm

HJ nằm một cục ở gần cánh cửa bởi cú đạp mạnh của ông ta.

-Đi làm đi, làm cho lão Hwang phế nhân kia về chầu diêm vương đi, làm cho con gái hắn thân tàn ma dại đi hahaha…tập đoàn đó phải thuộc về ta…hahahahah



HJ lồm cồm bò dậy, hơn lúc nào hết, anh muốn thoát khỏi cảnh đày đọa này.

-Đừng có quên, mẹ và em gái mày đang như thế nào đấy hahahahahaha

HJ lao nhanh ra ngoài, còn lại lão Kim trong phòng, ông ta ầm thầm tính toán kế hoạch của riêng mình

-Thằng oắt con, mày tưởng tao không biết chuyện gì xảy ra với mày hay sao? Tên nhãi Leo Hwang đó làm mày ngu muội rồi…hừ, nuôi nấng dạy dỗ mày để bây giờ tính làm phản à? Đừng có mơ, mày chỉ là con chốt thí mạng tao muốn bỏ là bỏ.




**

-Anthony Park, chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét